Advertisements

Chương 250: Tâm thuật bất chính

f2073194df017a94261b45e2c306515e--cute-chibi-chibi-kawaii

Hoàng đế vẻ mặt đạm mạc nói: “Quách Gia, ngươi nghĩ quần thần Đại Chu đều là kẻ ngốc bất tài sao. Khởi công xây dựng thuỷ lợi, bất kể đối với quốc gia nào mà nói, đều là chuyện vô cùng quan trọng, đối với Đại Chu mà nói, một khi bọn họ chiếm được nguồn nước, cũng có nghĩa là bọn họ đạt được mấu chốt để chiến thắng. Ngươi cho là, trẫm sẽ cho đối phương cơ hội như vậy sao?”

Lí Vị Ương đương nhiên hiểu rõ, đối với các quốc gia đương thời mà nói, lương thực là nhân tố quyết định thắng bại trọng yếu. Bởi vì khi xảy ra chiến tranh, tiêu hao trăm vạn cân thậm chí là hơn một ngàn vạn cân lương thực là chuyện bình thường, đối với Đại Chu chinh chiến liên miên, nên càng coi trọng việc khai khẩn trồng trọt. Đáng tiếc Đại Chu lại thường xuyên xảy ra nạn hạn hán nghiêm trọng ảnh hưởng sản lượng lương thực. Đối với phát triển nông nghiệp mà nói, thuỷ lợi lại là điểm trọng yếu chết người. Quốc lực Đại Chu tuy rằng cường thịnh, nhưng cơ hội để bọn họ dành chiến thắng lại cực nhỏ, bởi vậy những năm gần đây Đại Chu mới không dám phát động chiến tranh với Việt Tây cường thịnh. Nếu để Đại Chu khởi công xây dựng thuỷ lợi, gia tăng lương thực sản lượng, đồng nghĩa sau này bọn họ sẽ có lương thực dự trữ phong phú, đương nhiên sẽ lướt qua thảo nguyên động thủ với Việt Tây, đây cũng không phải là điều Hoàng đế Việt Tây mong muốn.

Lí Vị Ương hiểu rõ tâm tư đối phương, nói: “Cái gọi là khởi công xây dựng thuỷ lợi, có chỗ lợi, cũng có chỗ không lợi. Đối với Đại Chu, muốn xây dựng công trình thủy lợi quy mô như thế, cũng phải cần thời gian bảy tám năm. Nếu người trông coi thủy lợi này vì lợi ích Đại Chu, kết quả cuối cùng đương nhiên là lợi quốc lợi dân, nhưng hắn nếu vì lợi ích của Việt Tây, cũng đủ để gây họa cho dân chúng Đại Chu rồi.”

Hoàng đế lạnh lùng nhìn Lí Vị Ương, bên trong ánh mắt lại toát ra vẻ dò xét, nói: “Nói như vậy, ngươi đã có chủ kiến?”

Lí Vị Ương tiếp tục nói: “Đương nhiên, chỉ cần bệ hạ đề cử chọn một người thích hợp, mượn cơ hội khởi công xây dựng thủy cừ, kéo dài kỳ hạn công trình, tiêu hao sức dân. Nếu bệ hạ lại cẩn thận hơn một chút, có thể cho người quấy phá nơi xây dựng thủy cừ, làm hư hao tài sản, phá đi một ít ruộng tốt, gia tăng oán khí trong dân chúng, làm đủ các bước như thế, sẽ khiến cho vô số dân chúng oán giận triều đình Đại Chu, đến lúc đó thủy cừ này dĩ nhiên là có nhiều tiền mà lại sửa không xong. Chẳng những sửa không xong, chỉ sợ còn có thể khiến cho con dân Đại Chu trong lòng hoảng sợ, dân chúng khó an, tiếng oán than dậy đất, đến lúc đó Hoàng đế Đại Chu đương nhiên sẽ không dám động binh với Việt Tây. Đây không phải là chuyện tốt hay sao? Thần nữ nghĩ bệ hạ cũng sẽ vui khi đại sự thành.”

Read More

Advertisements

Chương 294.7: Đại kết cục (hạ) (end)

182103_639386a736a0fd856a174d24d3b81bf4

Sau khi nghe Triệu Nguyệt báo cáo tình hình, Nguyên Liệt vội vàng đuổi tới bên ngoài Dưỡng Tâm Điện, nhìn thấy bên trong ánh lửa tận trời, nhìn thấy bên trong dấy lên lửa lớn hừng hừng, trái tim của hắn như muốn ngừng đập, nếu như tin tức của hắn là thật, thì Vị Ương lúc này đang ở bên trong!

Trên mặt hắn trong nháy mắt không còn huyết sắc, lập tức phóng người lên, qua mấy cái liền vọt vào đại điện, lao thẳng tới tẩm cung đang hừng hừng thế lửa kia, lại chỉ kịp hô một tiếng “Vị Ương “, liền bị người khác khống chế, không thể không rút trường kiếm ra, cùng người đó vật lộn.

Lý Vị Ương đi qua, vừa hay nhìn thấy Nguyên Liệt xông tới, trong nháy mắt, lòng của nàng cũng đột nhiên trầm xuống.

“Vị Ương!”

Cái người kia từ trong ánh lửa bay đến, gương mặt tuấn mỹ mang theo vẻ lo âu mà nàng quen thuộc, thấy nàng bình yên vô sự, mắt hắn sáng lên, nhưng lập tức liền bị hắc y nhân từ bên cạnh xông tới cản đường, chém giết. Cách một bức tường lửa đang cháy nghi ngút, Lý Vị Ương vẫn có thể nhìn rõ hình dạng người thiếu niên này, chưa bao lâu, hắn đã lớn như vậy?

Nguyên Liệt của nàng, quả nhiên đã lớn lên rồi.

Tuy rằng đã sớm biết sự thực này, nhưng giờ khắc này trong một màn đại hỏa thế này, đột nhiên cảm thấy thời điểm bản thân có thể sẽ vĩnh viễn bị giữ lại ở nơi này, người duy nhất xông lên không bỏ rơi, cư nhiên là hắn… Mà thấy hắn ngay lúc nguy hiểm, lại dũng mãnh xông lên, rõ ràng là không phải lo lắng, mà là vui sướng…

“Người đều đã đến đủ…” Bùi Hoài Trinh tùy ý cười, bên dưới ánh lửa chiếu rọi nụ cười của nàng cực kỳ mỹ lệ, ánh mắt khóa lại trên người Nguyên Liệt, vẻ mặt cười như không cười. Sau đó nàng cúi đầu, nhẹ nhàng nói bên tai hoàng đế “Nhìn thấy không, nhi tử bảo bối của ngươi đã tới.”

Read More

Chương 294.6: Đại kết cục (hạ) (6)

20150815174700_vue4k

“Mấy ngày trước nữ nhi của ta Quách Gia đột nhiên hôn mê, sau đó được chẩn đoán là bị trúng cổ độc, sau đó chúng ta tìm mọi phương pháp mới bắt được người hạ cổ độc, nhưng người này chính là yêu thần Doanh Sở bên cạnh hoàng hậu nương nương! Dám hỏi nương nương một câu, người đối với chuyện này có cái nhìn thế nào!” Quách Tố giương mắt nhìn nữ nhân đang ngồi ở trên cao, mang theo một loại khí thế bức người.

Huynh đệ Quách gia không có biểu tình đứng trong hàng ngũ, trong lòng cũng không khỏi ngạc nhiên… phụ thân đột nhiên làm loạn.

Bùi hậu ngữ khí bình thản mà nói: “Doanh Sở giết người cùng ta có quan hệ gì đâu? Ta có thể thông cảm Tề quốc công bận về chính sự quá mỏi mệt, ở trong triều nói ra như vậy cũng không có gì kỳ lạ, bất quá còn mời Quốc công gia cẩn thận ngôn hành.”

Quách Tố cũng không che dấu phẫn nộ đã kiềm chế, ánh mắt lợi hại bắn thẳng đến thân ảnh phía sau mành, hừ lạnh nói: “Nếu muốn người không biết, trừ phi mình không làm, hoàng hậu nương nương, những chuyện ngài muốn làm chắc hẳn trong lòng đã tính trước, còn cần nhiều lời sao? Doanh Sở đã nói, việc mưu hại tiểu nữ chính là vâng mệnh của ngươi!”

Hắn vừa nhấc tay, thẳng tắp chỉ vào nàng.

Read More

Chương 294.5: Đại kết cục (hạ) (5)

10730859_392952310880465_678194940408799895_n

Mấy ngày sau, năm vạn đại quân lục tục trở về Đại Đô, trước sau hạ quân doanh ở gần Đại Đô, chờ đợi ý chỉ của hoàng đế, bọn hắn còn mang về tin tức Ung Văn thái tử sợ tội tự sát. Đồng thời tướng quân Bùi hiếu đi chinh phạt sau khi chết bị người khác liệt ra mấy hạng trọng tội, bị hoàng đế Việt Tây khiển trách làm sâu mọt quốc gia trước công chúng, bị nhóm ngự sử mắng xối xả một phen, chết thì chết, vẫn không thể lấy quân hàm tướng quân tiến hành phát tang, cứ thế bị biếm thành thường dân, thấy rõ xử phạt nghiêm khắc.

Nguyên Liệt nghe đến tin tức này, đem chén trà trong tay để sang một bên, ngón tay thon dài ở trước mặt đan chéo vào nhau, trên mặt hắn mang một nét hung ác đã rất lâu chưa từng xuất hiện qua, con ngươi mang theo hơi lạnh thấu xương có thể phá hủy tất cả.

Hắn không có biểu tình mà nói: “Dùng không được bao lâu.”

Vương công công đẩy cửa thư phòng ra, thấy Nguyên Liệt bất động thanh sắc nhìn mình, gấp gáp nói: “Vương gia, hoàng thượng vừa mới phái người tới bảo là muốn ngài lập tức tiến cung, sợ là có việc gấp!”

Trong lòng Nguyên Liệt trầm xuống, lúc trước hắn từng nhiều lần bị kêu tiến cung, có mấy lần là vì hoàng đế tìm hắn chơi cờ hoặc là nói chuyện, nhưng còn có rất nhiều lần là hoàng đế đột nhiên bị bệnh, tâm tình vô cùng bất ổn, mới triệu hắn vào làm bạn, hôm nay chính là tình hình thế nào?

Read More

Chương 294-4: Đại kết cục (hạ) (4)

20120328194200_ket5m

Chẳng những là Quách phu nhân kinh sợ, ngay cả Nguyên Liệt sớm có phán đoán, trên mặt cũng trở nên âm trầm, hắn truy vấn: “Không phải bệnh, chẳng lẽ là trúng độc? Ngươi không phải có thể giải độc sao?”

Tưởng Thiên cười khổ, lắc đầu, nói: “Nếu là độc ngược lại có thể xử lý, đáng tiếc đã không phải là bệnh, cũng không phải trúng độc, rốt cuộc tại sao lại biến thành như vậy, ta thật sự không biết.”

Bên trong gian phòng vô cùng tĩnh mịch, bọn họ đều bị tin tức này làm cho choáng váng đầu óc, đợi khi thanh tỉnh lại, Quách phu nhân lập tức cầu cứu nhìn về phía Nguyên Liệt, “Có bệnh thì vái tứ phương”, câu nói này dùng để chỉ vị phu nhân quốc công này đối với ái nữ là người thích hợp nhất.

Nguyên Liệt gắt gao nhìn chòng chọc Tưởng Thiên, tựa hồ đang phán đoán lời nói của hắn có chính xác hay không, nhưng hắn nhìn không thấy một chút ý tứ vui đùa, trong lòng phảng phất bị thạch nặng ngàn cân đè xuống, nghi ngờ, nói: “Trước khi nàng tỉnh lại, ngươi không thể rời khỏi nơi này, ăn ở đi lại tự sẽ có người sắp xếp, về phần ngươi có thể giữ được tánh mạng hay không, còn phải coi nàng có khỏi hẳn không, nên làm như thế nào, ta nhớ ngươi phải rõ ràng đúng không?”

Read More

Chương 294.3 Đại kết cục (hạ) (3)

187796_96ca03a0e9b611ac9a3e8af1a474a854

Hai nha hoàn rất biết điều, đáp tiếng liền trực tiếp rời khỏi, ra đến cửa, còn biết ý khép hờ cửa phòng.

Lúc này Lý Vị Ương mới đưa mắt nhìn xuống hộp nhỏ trên bàn, chung quanh im ắng, phảng phất chưa từng có người tới qua, nhưng trên mặt nàng lại tươi cười, như có như không.

“Ngày thường gan rất lớn, sao hôm nay lại trốn không gặp?” Lý Vị Ương mở miệng nói.

Bốn phía im ắng, không có người đáp lại, Lý Vị Ương nhíu mày, đi tới trước bàn.

Chung quanh vẫn như trước không hề có động tĩnh, hộp gỗ trên bàn được thắt nút tinh xảo, Lý Vị Ương vươn ngón tay thon dài kéo một đường, nút thắt tự nhiên được gỡ ra. Vật bên trong hộp rơi vào tầm mắt của nàng. Đây là một đôi hình nộm cực kỳ dễ thương, ngây thơ, không biết có bao nhiêu tinh xảo, mặt mày thần thái lại cực kỳ có thần, Lý Vị Ương nhìn tới, thấy có năm sáu phần giống mình, để ngay trước mắt hứng thú ngắm một hồi, sau đó lại đặt xuống, lại lấy thêm một hình nộm khác ra nhìn, cái này rõ ràng chính là Nguyên Liệt phiên bản thu nhỏ.

Cầm hình nộm này trong tay, Lý Vị Ương nói: “Nếu không ra, ta sẽ vứt nó xuống.”

Read More

Chương 294-2: Đại kết cục (hạ) (2)

hinh nen wp chuan

Phích Đình ngẩng đầu nói: “Ta đương nhiên biết! Doanh đại nhân, hi vọng ngươi có thể tuân thủ ước định, đem Lý Vị Ương giao cho ta!”

Doanh Sở lại lắc đầu, mỉm cười vỗ vỗ bờ vai Phích Đình: “Đa tạ ngươi, nếu ngươi không cố ý lộ mặt dẫn nàng tới, nàng sẽ không dễ dàng mắc lừa như vậy.”

Phích Đình biến sắc: “Ngươi không phải nói —— “

Doanh Sở quơ quơ tay, bên cạnh lòe ra hai tên hắc y nhân, một trái một phải kẹp chặt Phích Đình, Phích Đình thốt nhiên biến sắc.

Lý Vị Ương than thở: “Ta đã sớm nói qua cho ngươi, lột da lão hổ là một chuyện rất nguy hiểm.”

Phích Đình kinh hãi vạn phần, rốt cục tỉnh ngộ lại, đáng tiếc đã rất muộn, hắc y nhân che miệng mũi, kéo nàng đi xuống.

Trước mắt Lý Vị Ương vài thước, Doanh Sở đang lẳng lặng đứng ở chỗ ấy.

Read More