Advertisements

Thứ nữ hữu độc- Chương 254

Chương 254: Ra mặt thị uy

20151227131641_zrxjf

Sau khi kết thúc yến hội, toàn bộ Đại Đô trở nên yên tĩnh đến mức kỳ lạ.

Lí Vị Ương biết cục diện chính trị chính là như thế, mặt ngoài càng yên tĩnh thì bên trong càng sóng ngầm mãnh liệt. Mà cơn sóng lớn này chỉ sợ rất nhanh sẽ xuất hiện. Trước đó, việc nàng cần làm là lẳng lặng chờ đợi và tìm kiếm thời cơ thuận lợi.

Hoàng hôn dần dần buông xuống, ánh mặt trời xuyên qua song cửa chiếu vào, dừng trên hai gò má bạch ngọc của Lí Vị Ương, nàng nhìn quân cờ trắng như bạch ngọc trong tay, cười như không cười, nói: “Ngũ ca, lần này ca sẽ không có đường lui.”

Lí Vị Ương sợ tâm tình hắn còn chưa dịu lại, rảnh rỗi liền rủ hắn chơi cờ, lại không biết hắn hiện tại sớm đã không thèm để ý đến võ công cùng thương thế trên cánh tay, mỗi ngày đều có mỹ nhân làm bạn vẫn là cảnh đẹp ý vui, đây cũng được coi là thú vui của nhân sinh rồi. Quách Đạo nhìn thoáng qua bàn cờ, ca thán một tiếng, nói: “Ta đã nói muội không cần khí thế bức người như thế, nhường ta ba nước thì có vấn đề gì!”

Lí Vị Ương cười nói: “Cầm kỳ thư họa muội không giỏi, duy nhất chỉ có so cờ, dĩ nhiên là muốn luyện tập nhiều một chút.”

Quách Đạo thấy nàng chuyện trò vui vẻ, cân nhắc hồi lâu mới nói: “Hôm đó trên yến hội bệ hạ muốn ý tứ hôn cho Húc Vương và Vương Tử Khâm, trong lòng muội lúc đó nghĩ gì?”

Lí Vị Ương nhẹ nhàng hạ xuống một quân cờ, vẻ mặt bình thản nói: “Muội nên suy nghĩ gì đây?”

Quách Đạo nhìn vẻ mặt nàng không có gì khác thường, không khỏi thở dài nói: “Muội thật đúng là bình tĩnh, hiện giờ bên ngoài mọi người đều nói Vương tiểu thư kia bị ủy khuất lớn, ngoài Bùi Bảo Nhi dung mạo tuyệt thế ra, thì nổi bật nhất trong các tiểu thư chính là vị thiên kim Vương gia này. Từ ngày nàng trở lại Đại Đô, không biết có bao nhiêu nam nhân si tình chờ nàng mỗi tháng một lần đến phủ dâng hương, hi vọng có thể nhìn được dung nhan xinh đẹp của nàng. Thậm chí có nhiều người chạy xe ngựa đến trước một ngày, xếp hàng chờ nàng đi qua. Buồn cười hơn là có hạng người đầu cơ trục lợi, đến xếp hàng trước hai ngày, sau đó bán lại vị trí này với mức giá trên trời.”

“Nói là nói như vậy, vì muốn nhìn thấy bóng dáng mỹ nhân, danh môn công tử vẫn là không tiếc vạn kim.” Lí Vị Ương mỉm cười, chỉ vào bàn cờ nói: “Ngũ ca, huynh lại không chú ý rồi, thật là muốn bị muội ăn sạch.”

Quách Đạo sắc mặt thay đổi, vội vàng hạ xuống một quân cờ, nói: “Muội có biết mỹ danh Vương Tử Khâm được truyền ra ngoài bằng cách nào không?”

Lí Vị Ương sao cũng được nói: “Nguyện nghe tường tận.”

“Nghe nói ba năm trước quốc chủ Tây Nam Khương Quốc có được một bức họa vẽ Vương Tử Khâm, bọn họ lại nghe nói nàng tinh thông thiên văn bát quái, tinh tượng địa lý, cho nên lợi dụng bức họa này đòi lấy Vương Tử Khâm. Nhưng gia tộc Vương thị đều là những người dũng mãnh thiện chiến, Vương Tử Khâm lại tinh thông thuật kỳ môn bát quái, Vương gia liền đem năm mươi vạn đại quân tiến đánh bức Hoàng đế Khương quốc phải lui hơn bốn trăm dặm. Vì thế hàng năm đều tiến cống cho Việt Tây nhiều hơn một chút, sau này bức họa kia được người của Vương gia đem trở về, Trấn Đông tướng quân nhìn thoáng qua, chỉ nói một câu, phong thái không so được với một phần mười của Tử Khâm. Câu nói này truyền ra ngoài, càng ngày càng có nhiều người tới Vương gia cầu hôn, ngay cả cửa vào cũng bị bọn họ chen lấn đạp đổ.”

 Lí Vị Ương mỉm cười nói: “Ngoài vẻ ngoài của Vương Tử Khâm ra, bọn họ coi trọng dòng họ Vương gia, có lẽ còn có ý đồ khác.”

Quách Đạo gật đầu nói: “Chính xác là như thế. Vương gia vừa không tham gia đấu tranh mưu quyền, cũng không dễ dàng chịu cúi đầu trước Bùi thị, bọn họ có thể có địa vị như vậy là một chuyện thần kỳ, cũng không phải do bệ hạ nâng đỡ, Quách gia Trần gia đều dấn sâu vào cuộc đấu tranh với Bùi thị, Vương gia lại có thể siêu quần xuất chúng, muội ngẫm lại xem, bọn họ có phải rất đáng lưu ý hay không.”

Lí Vị Ương tươi cười: “Ngũ ca, huynh đã nói quá nhiều về tiểu thư Vương gia rồi, chẳng lẽ huynh cũng có ý tứ với nàng ta sao?”

Quách Đạo sửng sốt, lập tức cười ha ha: “Ý tứ thì cũng có, chẳng qua không thể nói là quý mến, mà là phòng bị, không biết ngoài thông quân sự ra thì nàng ta còn tinh thông cái gì.”

Lí Vị Ương nhẹ nhàng thở dài nói: “Huynh đã thua.”

Quách Đạo cả kinh, mạnh mẽ cúi đầu, mới phát hiện quân cờ đen của hắn đã bị ăn một con cũng không sót. Hắn tức giận bỏ lại quân cờ nói: “Ai có thể so được với muội! Vừa chơi cờ, vừa nói chuyện, còn có thể tập trung thắng được, thật sự là ta đã thua.”

Lí Vị Ương vươn tay nói: ” Phần thưởng đã đồng ý với muội đâu, huynh chớ quên.”

Quách Đạo vội đẩy tay nàng về, nói: “Lại thua nữa, ta thật muốn tán gia bại sản.”

Lí Vị Ương tươi cười, lại không nói chuyện, không khí trong phòng vô cùng ấm áp. Quách Đạo thở dài một hơi, lúc này tuy rằng hắn vẫn có tình cảm với Lí Vị Ương, nhưng cũng không như ngày xưa đè nén thống khổ, đây là loại tình cảm ái mộ, cũng là một loại thưởng thức, thậm chí còn mang theo tình thân khó diễn tả bằng lời, chỉ có thể nói, hắn đau long nhưng cũng vui vẻ.

Vào lúc này, Quách Đôn cùng A Lệ công chúa một trước một sau chạy vào, hai người bộ pháp giống nhau, vẻ mặt rất hưng phấn, trên tay Quách Đôn còn cầm một bái thiếp màu vàng.

Lí Vị Ương nhìn lên, tự nhiên nhận ra hai người này tuổi xấp xỉ nhau, một anh tuấn sáng sủa, một nhiệt tình vui vẻ, đúng là xứng đôi, nàng cười nói: “Tứ ca, có chuyện gì mà vui như thế?”

Quách Đôn lập tức mở bái thiếp kia ra, nói: “Muội xem, Vương gia gửi huynh muội chúng ta một thiếp mời.”

Đáy mắt Lí Vị Ương tránh qua thần sắc phức tạp, nhàn nhạt cười nói: “Là Vương gia hay Vương tiểu thư đưa thiếp mời tới?”

Quách Đôn không khỏi gãi gãi đầu, hắn không biết hai người này có gì khác nhau.

Lí Vị Ương nhẹ nhàng cười: “Nếu là Vương gia đưa thiếp mời, dĩ nhiên là mời mọi người trong Quách gia, nếu là Vương tiểu thư đưa thiếp mời…”

Lời của nàng chưa nói xong, đã nghe thấy A Lệ công chúa lập tức tiếp lời, nói: “Trên bái thiếp nói, mời Quách tiểu thư và các vị công tử Quách gia… Theo ta thấy, đây là buổi quy tụ những người trẻ tuổi, bởi vì cũng không nhắc tới muốn mời phu nhân cùng đi.”

Lí Vị Ương nhìn thoáng qua bái thiếp màu vàng, trên đầu một lối viết tay rồng bay phượng múa, hoàn toàn không giống nét chữ nữ nhi khuê các viết. Nàng nhận bái thiếp từ trong tay Quách Đôn, tinh tế quan sát một lát, nói: “Đại khí lớn như vậy, Vương tiểu thư quả thực có vài phần ý tứ.”

Lời này là hướng về Quách Đạo nói. Quách Đạo mỉm cười, nói: “Một khi đã như vậy, muội chắc là sẽ đi rồi.”

Đi, tất nhiên là sẽ đi, đối phương đưa bái thiếp mời đích danh, nếu không đi chẳng phải khiến cho người ta cảm thấy quá nhỏ nhen sao. Dù sao ai cũng đều biết, Húc Vương hoàn toàn vì yêu thương Lí Vị Ương nên mới cự tuyệt bệ hạ tứ hôn, hiện thời chuyện này ồn ào khắp Đại Đô. Nếu Lí Vị Ương không đi, sẽ chỉ càng làm cho người ta bàn tán.

Phủ đệ Trấn đông tướng quân uy nghi nghiêm cẩn, bên trong tráng lệ, vô cùng trang trọng.

Lí Vị Ương đi qua dãy hành lang gấp khúc, mới phát hiện bên trong có động thiên khác, từ xa nhìn lại càng thêm hiên ngang, tinh mỹ tuyệt luân. Được xây dựng bởi kiến trúc và bố cục hợp lý, tay nghề tinh xảo, lầu các giao thoa, thể hiện đầy đủ phú quý kết hợp thanh lịch hoàn mỹ.

Cổng vào hoa viên hình vòm làm từ cẩm thạch, trong hoa viên có cây cổ thụ che trời, đá tảng to lớn, trong sơn có thủy, hành lang uốn lượn, đi một lúc liền thấy một tòa lầu dùng để diễn kịch, sân khấu cách mặt nước tầm hai ba thước, phía đối diện là mấy nhánh cây hoa la tử nở rộ vô cùng đẹp mắt, nhìn thoáng như hàng cây tử đằng rủ xuống. Phía đông hoa viên còn có một hồ nước tạo hình vô cùng khéo léo, gọi là Nguyệt hồ. Giữa hồ có đình, cũng có hành lang chín khúc, phía dưới trồng sen, tạo hình vô cùng tinh xảo. Cảnh trí như vậy, ngay cả Lí Vị Ương cũng phải để ý ngắm nhìn.

Quách Đạo nhẹ giọng hỏi: “Thế nào?”

Lí Vị Ương không lưu luyến cảnh sắc xinh đẹp này, chỉ vào rừng đào cách đó không xa nói: “Huynh xem hoa đào như đốm lửa, trên cành có rất nhiều hoa, đậm nhạt giao nhau, có phải rất mỹ lệ không.”

Quách Đạo theo nhìn theo ánh mắt Lí Vị Ương, không khỏi vô cùng kinh ngạc, hiện giờ không phải mùa hoa đào, nhưng đối diện đúng là một mảnh rừng đào, đỏ tươi như máu, có diễm lệ như son, giống như một bức bích họa khiến người xem chói mắt, rung động lòng người. Nhưng mà, Quách Đạo chẳng phải người bình thường, hắn cẩn thận nhìn chằm chằm rừng hoa đào kia, đột nhiên biến sắc: “Đây là trận pháp.”

Lí Vị Ương mỉm cười nói: “Đây là trận pháp hoa đào, dựa vào thần tỵ ngọ chưa, thân dậu tuất hợi mà phân mười hai phương vị. Cửa tử ở phương bắc, xấu ở đông bắc thiên bắc, dần ở đông bắc thiên đông, mão ở phương đông, thần ở đông nam thiên đông, tỵ ở đông nam thiên nam, ngọ ở phía nam, chưa ở tây nam thiên nam, thân ở tây nam ngã về tây, dậu ở phương tây, tuất ở tây bắc ngã về tây, hợi ở tây bắc thiên bắc. Mỗi một phương vị, nếu có người vô tình bước vào bên trong, đều có thể khởi động trận pháp, kinh động đến hộ vệ trong phủ. Ngũ ca, huynh nói không sai, đối với vị Vương tiểu thư này quả thực cần phải lưu ý.”

Quách Đạo gật gật đầu, A Lệ công chúa bên cạnh lại tò mò hỏi: “Các ngươi rốt cuộc đang nói cái gì, vì sao ta nghe một chút cũng không hiểu?”

Lí Vị Ương nhìn vẻ mặt đầy nghi hoặc của A Lệ công chúa, không khỏi cười nhẹ: “Ngươi nhìn rừng hoa đào phía trước, còn có bốn phía bài trí đều là dựa theo trận pháp mà sắp xếp, ở vị trí của mỗi cây đào, nếu hoán đổi thành một người thì chính là trận pháp.”

A Lệ công chúa nghe nàng nói như vậy, vẻ mặt cũng là càng thêm ngơ ngác, nói: “Tại sao ta càng nghe càng không rõ, ngươi giải thích cẩn thận lại đi.”

Lí Vị Ương đáy mắt ý cười trong suốt: “Toàn bộ bố trí đều phối hợp với rừng hoa đào này tạo thành trận pháp, thế cục bên trong trận pháp thiên biến vạn hóa. Ngươi xem, một tòa núi này dựng ở nơi đây, là để dùng trong trường hợp nguy hiểm. Trận pháp hình tứ giác, đón gió từ bốn phía, lúc đó có thể kéo đổi cả trăm người. Còn cả tòa đại trạch thoạt nhìn vô cùng tầm thường, nhưng lại chứng tỏ chủ nhân của nó tinh thông ngũ hành bát quái, thành thạo trận pháp. Nếu là người không biết, quả quyết sẽ không đoán được ảo diệu trong đó.”

A Lệ công chúa cẩn thận nhìn về hướng mà Quách Đạo vừa nói, nhìn mãi cũng không nhìn ra được điều gì, không khỏi cảm thán nói: “Gia nhi, ngươi làm sao có thể hiểu được… Thực làm ta kinh ngạc.”

Lí Vị Ương ánh mắt cười như có như không, không nói lời nào. Thực ra trước kia nàng đã từng theo Thác Bạt Chân đến chiến trường, cái gọi là ngũ hành bát quái, đạo lý âm dương, thậm chí bày trận quân pháp, đều có mưu sĩ chuyên môn phụ trách. Nàng vì muốn Thác Bạt Chân vui mừng, cũng từng đọc qua một ít sách về phương diện này, chẳng qua nàng cũng không đặc biệt am hiểu, cái nàng am hiểu nhất vẫn là thuật nhân tâm. Hiện thời xem ra, Vương tiểu thư quả đúng là cao thủ. Nếu không nàng ta cũng sẽ không thể bố trí tỉ mỉ được như thế này. Nếu như có tiểu tặc không biết sống chết xông tới, chỉ sợ người chưa đến gần, đã phải chết trong trận bát quái này.

Vào lúc này, nam tử tuấn lãng một thân hoa phục nhẹ nhàng đi tới, hắn vừa đúng lúc nghe thấy đoạn nói chuyện này, không khỏi cười nhẹ, ánh mắt hơi đổi, nói: “Tiểu muội quả nhiên nói không sai, trong số khách nhân hôm nay, có thể nhìn ra trận pháp huyền bí này chỉ sợ không đến năm người, trong đó một người Tĩnh Vương điện hạ, một người là Bùi đại công tử, còn lại chính là Quách tiểu thư cùng Quách công tử đây.”

Tĩnh Vương cùng Bùi Bật hiển nhiên là nhìn ra được, vì bọn họ đã được học, đối với mấy thứ này tuy rằng không tinh thông lắm nhưng cũng đều hiểu biết. Quách Đôn cùng Quách Đạo nhìn nhau, đứng ở một bên không hề mở miệng. Lí Vị Ương ý cười dịu dàng nói: “Vừa rồi còn đang suy nghĩ, tòa nhà này tinh xảo tuyệt vời như thế, chủ nhân tất nhiên không tầm thường, hoá ra tất cả đều do Vương tiểu thư bố trí.” Nàng đây là biết rõ còn giả vờ hỏi.

Vương Quảng cười nhẹ, mở miệng nói: “Tiểu muội thích nhất nơi này, ngày xưa chúng ta khuyên như thế nào cũng không nghe, hiện thời gặp được Quách tiểu thư, sợ là gặp được người tri tâm.”

Vương Quảng tính tình ôn hòa, lại am hiểu đánh cờ, lần trước nàng đánh cờ cùng Bùi Bật, hắn đối với hảo kỳ nữ tử này vô cùng khâm phục, lúc này thấy nàng chỉ liếc mắt có thể nhìn thấu bố trí của tiểu muội, không khỏi càng thêm kinh ngạc, khom người nói: “Quách tiểu thư, mời.”

Lí Vị Ương đưa mắt nhìn lại, đình giữa hồ sớm đã bày yến tiệc, nàng liền cùng những người khác dời bước đi vào, an vị ngồi vào chỗ.

Chủ vị Vương Tử Khâm ngồi phía trên, hôm nay trên người nàng mặc quần áo màu vàng nhạt, linh lung tinh xảo, đại khí quyến rũ, bày ra vô cùng nhuần nhuyễn. Trên mái tóc đen là chiếc trâm cài, tinh xảo xinh đẹp như vầng trăng mảnh, lại giống như thác nước tùy ý rối tung, quả nhiên phong lưu phiêu dật.

Vương Tử Khâm nhìn thấy Lí Vị Ương, mỉm cười chủ động đứng dậy, ôn nhu đón chào nói: “Quách tiểu thư đến, thật sự là vẻ vang cho kẻ hèn này, mau vào ngồi đi.”

Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này, lại càng bàn luận ào ào, ngày đó ở trên đại yến, Húc Vương công khai cự tuyệt hôn sự với Vương tiểu thư, như cho Vương gia một cái tát, nhưng hiện thời thấy Vương Tử Khâm đối với Lí Vị Ương lễ ngộ như thế, thật sự là không thể tưởng tượng được. Không khỏi âm thầm thán phục thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, vị Vương tiểu thư này đại khí ung dung, thật là khiến người khác khó quên.

Lí Vị Ương cười nhẹ, làm như không nhận thấy được ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

Quách Đạo vừa ngồi xuống, ánh mắt liền thuận thế dừng trên người Tĩnh Vương Nguyên Anh cách đó không xa. Tĩnh Vương nâng chén rượu mỉm cười với hắn, Quách Đạo trong lòng lại có suy nghĩ khác.

Quách Đôn tỏ vẻ bất mãn, hừ lạnh một tiếng, nói: “Xem ra Nguyên Anh đối với vị Vương tiểu thư này cũng thật có hứng thú.” Nguyên Anh luôn theo đuổi Lí Vị Ương, nhưng giờ nhìn thấy hắn đáp ứng lời mời, còn ngồi cách Vương tiểu thư không xa, Quách Đôn cảm thấy rất tức giận. Hắn không nghĩ đối phương lại gió chiều nào che chiều ấy như thế, trong nháy mắt liền tỏ vẻ ân cần với Vương Tử Khâm, so với hiểu biết trước đây của hắn về Tĩnh Vương Nguyên Anh, quả thực là tưởng như hai người khác nhau.

Ngay cả A Lệ công chúa cũng quay mặt sang một bên, hừ lạnh một tiếng. Lí Vị Ương lại chỉ mỉm cười, rõ ràng không thèm để ý.

Ở Đại Đô, A Lệ công chúa cùng Tĩnh Vương Nguyên Anh có thể nói là thường xuyên chạm mặt, có lẽ dần dần cũng hiểu đối phương khác biệt so với bản thân, thế nên A Lệ công chúa đối với hắn sớm không còn chờ mong gì nữa. Lúc này nhìn thấy hắn tới rồi, còn vui đùa oanh oanh yến yến, A Lệ công chúa trong lòng có chút không vui. Nhưng nàng không ý thức được, sự không vui này đều không phải vì bản thân, mà là vì Lí Vị Ương. Nàng nhẹ giọng nói với Quách Đôn: “Ngươi xem, Tĩnh Vương cũng ở đây. Chẳng lẽ hắn cũng muốn cưới tiểu thư Vương gia kia sao?”

Quách Đôn nghe nàng nói, có vài phần như là bất bình thay Quách gia, không khỏi thấp giọng nói: “Ai biết được, có lẽ Tĩnh Vương điện hạ cảm thấy Vương gia đối với hắn rất có ích.” Lí Vị Ương bờ môi vẫn luôn mang theo mỉm cười, nàng nghe lời này xong cũng chỉ nhắc nhở một câu: “Chuyện này đừng bàn luận thị phi, tứ ca, huynh cẩn thận bị người khác nghe thấy.”

Quách Đôn lớn tiếng nói: “Ta muốn nói thế nào thì nói thế ấy, cần gì phải sợ ai nghe thấy?”

Lí Vị Ương bật cười, vị tứ ca này không giỏi nhẫn nhịn cho lắm. Huống chi, A Lệ công chúa từng ái mộ Tĩnh Vương Nguyên Anh, Quách Đôn ngoài miệng không nói, trong lòng vẫn còn để ý. Lúc này nhìn thấy hắn đối với Tĩnh Vương có ba phần địch ý, Lí Vị Ương không khỏi dở khóc dở cười.

Quách Đạo nhẹ lắc đầu, rõ ràng không cho là đúng: “Ta nhìn chưa hẳn là vậy.”

Quách Đôn nhìn thoáng qua Quách Đạo, nhăn mày: “Đệ có ý gì? Các Vương gia khác đều không tới, chỉ duy nhất mình hắn ngồi  ở trong này, còn chưa đủ rõ ràng sao?”

Quách Đạo cười nhẹ: “Ân cần dĩ nhiên là muốn thể hiện, chẳng qua chúng ta không biết được trong bụng hắn có chủ ý gì.”

Lí Vị Ương nghe xong những lời này, trong lòng nhảy dựng, không khỏi nhìn về phía Tĩnh Vương Nguyên Anh. Nguyên Anh nét mặt vẫn luôn trầm tĩnh, tươi cười ấm áp, xưa đến giờ không hề có chút khác biệt. Hắn cũng không nhìn về phía Lí Vị Ương, mà đang hướng về phía Vương Tử Khâm nói gì đó, vẻ mặt ôn nhu, điềm tĩnh như hoa.

Lí Vị Ương cúi đầu, trong lòng âm thầm suy nghĩ, nàng đối đãi với Tĩnh Vương luôn là kính nhi viễn chi, hắn cũng hiểu rõ đối tượng trong lòng nàng là Nguyên Liệt, không hề có ý đinh gì với hắn, mà Quách phu nhân cũng đã nói với Quách Huệ, đám hỏi giữa hai nhà không có khả năng xảy ra. Một khi đã như vậy, Tĩnh Vương chuyển đối tượng cũng không có gì kỳ lạ, nàng cũng vui nếu chuyện này xảy ra. Huống chi Vương Tử Khâm tài hoa hơn người, lại có Vương gia chống lưng, nàng đích xác sẽ giúp Tĩnh Vương tranh đoạt ngôi vị hoàng đế thuận lợi hơn. Tĩnh Vương hiện thời nếu theo đuổi nàng ấy, Lí Vị Ương cảm thấy không có gì không ổn. Nhưng nghe ý tứ Quách Đạo, còn giống như có chút không thích hợp…

(Kính nhi viễn chi: Bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng, nhưng không muốn tiếp cận, gần gũi)

Tĩnh Vương ngồi truyện trò với Vương Tử Khâm, ánh mắt lại không tự chủ được rơi trên người Lí Vị Ương.

Lí Vị Ương trước sau như một thanh nhã động lòng người, trên tóc không cài nhiều trang sức, chỉ cài một cây ngọc trâm xanh biếc. Trên thân mặc áo lụa mỏng xanh la, phía dưới là váy dài cùng một kiện áo khoác bằng sa mỏng, khiến cho màu xanh kia thoạt nhìn có vài phần mông lung, nhưng lại tăng thêm vẻ động lòng người. Trang dung mộc mạc, hoa tai ngọc nho nhỏ bên tai khẽ lay động, chỉ cần cười nhẹ đã khiến người ta khó dời ánh mắt.

Vương Tử Khâm mỉm cười nói: “Còn muốn đa tạ Tĩnh Vương điện hạ đưa tới bản binh phổ kia.”

Tĩnh Vương quay đầu, mới ý thức được đối phương đang nói gì đó, hắn mỉm cười: “Vương tiểu thư thích là tốt rồi, cũng chỉ là một chút tâm ý thôi.” Vương Tử Khâm nhìn Tĩnh Vương Nguyên Anh, thần sắc không thay đổi: “Tử Khâm đa tạ tâm ý Tĩnh Vương điện hạ.”

Nguyên Anh nâng chén rượu lên, nói: “Vậy mời tiểu thư một chén rượu, từ đây về sau, ta có thể tính là bằng hữu của Vương tiểu thư.”

Vương Tử Khâm ôn nhu cười: “Đó là đương nhiên.”

Nguyên Anh nhìn Vương Tử Khâm, luận về gia thế, Vương gia cùng Quách gia ngang nhau, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn. Hắn hiểu rất rõ lực lượng Quách gia, nhưng đối với Vương gia cũng chưa dám khẳng định. Mà Vương Tử Khâm, ngoại trừ dung mạo bên ngoài, nàng còn trên thông thiên văn, dưới biết địa lý, tinh thông bát quái ngũ hành, trận pháp quân sự, nếu cưới nàng, tuyệt đối hắn sẽ có được một trợ lực lớn để tranh đoạt ngôi vị hoàng đế. Nhưng không biết vì sao, đối mặt với Vương Tử Khâm hắn lại không có nổi vài phần hưng trí. Hắn không rõ, vì sao biết rõ Vương Tử Khâm đối với bản thân vô cùng hữu ích, lại chưa từng có ý niệm muốn cưới nàng làm vương phi. Có lẽ là đã có ý tưởng từ trước, hoặc có lẽ hắn thật sự yêu người kia, nghĩ đến đây, hắn không tự chủ được lại nhìn về phía Lí Vị Ương.

Vương Tử Khâm nhận thấy được điều này, cười nhẹ nói: “Tĩnh Vương điện hạ dường như rất để tâm đến Quách tiểu thư.” Giọng nàng cực thấp, người khác nghe chỉ nghĩ bọn họ bàn luận cảnh sắc, không thể nghĩ được nàng đang nhắc tới Quách Gia.

Nguyên Anh trên mặt lộ ra nét cười ôn hòa, mâu trung hơi nhíu lại, hắn chuyển ánh mắt nhìn Vương Tử Khâm, nói: “Ồ? Vương tiểu thư sao lại nói vậy.”

Vương Tử Khâm thu lại ánh mắt, quyết đoán cười nói: ” Quách tiểu thư lan tâm huệ chất như vậy, đúng là nhân tuyển tốt nhất cho vị trí Tĩnh Vương phi. Còn nữa, Tĩnh Vương điện hạ ái mộ nàng cũng không phải chuyện gì bí mật. Từ ngày đầu tiên ta trở về Đại Đô, đã có người nói với ta Tĩnh Vương điện hạ muốn cưới Quách tiểu thư làm chính phi, chỉ tiếc…” Lời của nàng không nói hết, bỏ lửng nửa câu như vậy.

Tĩnh Vương chậm rãi thu lại nét cười, hắn chăm chú nhìn nữ tử trước mắt này, trong lòng dâng lên một tia nghi ngờ. Không biết vì sao, hắn cảm thấy Vương Tử Khâm tâm tư thâm trầm phức tạp, không hề thua kém Lí Vị Ương, khiến người khác nghiền ngẫm cũng không ra nàng rốt cuộc suy nghĩ điều gì. Chợt tỉnh, hắn lại làm một bộ tươi cười, nói: “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, chưa phải cuối cùng, cũng không biết hươu chết về tay ai, Vương tiểu thư nói có đúng không?”

Vương Tử Khâm dĩ nhiên là gật đầu, bờ môi duyên dáng lộ ra tươi cười: “Tự tin đương nhiên là tốt, chẳng qua với tính cách Quách tiểu thư lạnh băng như vậy, muôn ôm mỹ nhân về, Tĩnh Vương điện hạ còn phải hảo hảo nỗ lực, chớ để người khác đoạt mất.”

Tĩnh Vương Nguyên Anh lại cùng nàng cạn một ly, cười như không cười, nói: “Đa tạ Vương tiểu thư nhắc nhở.” Hai người nhìn nhau cười, nhưng mỗi người lại mang một tâm tư riêng.

Lí Vị Ương nhìn cảnh này, trong lòng càng thêm chú ý. Tuy rằng hai người kia đứng cạnh nhau cũng được xem là tuấn nam mỹ nữ, vô cùng xứng đôi, nhưng không biết vì sao lại làm cho người ta có cảm thấy kỳ quái. Bọn họ tươi cười với nhau nhưng bên trong đều ẩn dấu tính kế, mà Lí Vị Ương lại rất để tâm đến chuyện này, có lẽ… Nàng thừa nhận bản thân đa tâm. Vương Tử Khâm này vừa mới trở về Đại Đô lại cùng Tĩnh Vương Nguyên Anh có hợp tác? Chuyện này quả thật khiến người ta không thể tưởng tượng được. Lúc này Vương Tử Khâm cười nói: “Hôm nay tổ chức yến hội, là gia phụ muốn chúc mừng ta trở về Đại Đô, muốn ta làm quen với các vị. Từ nay về sau, hi vọng mọi người có thể xem Vương Tử Khâm ta như bằng hữu, thường xuyên qua lại, bởi vì ta từ nhỏ lớn lên ở vùng núi, hy vọng đừng chê cười ta thô bỉ.”

Mọi người nghe đến đó, ào ào cười nói: “Đâu có đâu có, Vương tiểu thư thật là biết nói đùa.”

“Đúng vậy, Tử Khâm tiểu thư tài mạo song toàn, là đệ nhất danh môn thục nữ kinh thành, sao lại khiêm tốn như thế.”

Trong khoảng thời gian ngắn, vô số người tán thưởng không ngừng, nhưng Vương Tử Khâm cũng chỉ nhàn nhạt tươi cười, không hề có chút tự đắc, vẻ mặt hào phóng, đợi đến khi mọi người nói xong, nàng mới mỉm cười nói: “Như thế, xin mời mọi người thưởng thức ca múa.” Nói xong, nàng nhẹ nhàng vỗ tay hoan nghênh, vỗ tay vừa xong, đã nghe thấy vang lên một loạt tiếng đàn, bên trong tiếng nhạc, một khối hoa sen chậm rãi phiêu tới giữa hồ, không quá gần cũng không quá xa, vừa vặn để khách nhân giữa đình hồ có thể xem rõ.

Mọi người lắp bắp kinh hãi, còn tưởng rằng bản thân hoa mắt, nheo nheo mắt, lại vẫn nhìn thấy phía trên đóa sen có một phấn y nữ tử, trên người mặc váy áo hồng nhạt xinh đẹp, nhẹ nhàng khởi vũ, động tác ôn nhu uyển chuyển, mây bay nước chảy lưu loát sinh động, đem hình thể nữ tử mềm mại cùng mĩ lệ bày ra đến cực hạn.

Mọi người giống như lạc vào tiên cảnh, không khỏi nín thở ngưng thần, tĩnh tâm quan sát.

Nữ tử dung mạo xinh đẹp, nhan sắc diễm lệ, thân hình thanh thoát, eo nhỏ thắt thúc, toàn thân hào quang linh lung, giống như vầng mây hồng nhảy múa trên đài sen, hơn nữa kỹ nghệ tuyệt luân, nhẹ nhàng như gió, khiến người xem không kịp nhìn. Mọi người nghe từ giữa hồ truyền đến tiếng nàng ca: “Trễ trang sơ minh cơ tuyết, xuân điện tần nga nối đuôi nhau liệt. Sênh tiêu thổi đoạn thủy vân khai, trọng ấn nghê thường ca lần triệt. Đón gió ai hơn phiêu hương tiết, túy chụp chằng chịt tình điệu thiết. Về khi hưu phóng hoa nến hồng, đãi đạp vó ngựa đêm khuya tĩnh lặng nguyệt.”

Có thể nói là tinh diệu tuyệt thế vô song.

Vũ điệu hoa sen độc đáo này, trong khoảng thời gian ngắn không đã biết hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt.

Lí Vị Ương mỉm cười, nàng đã xem vô số ca múa nhưng cũng không được tuyệt mỹ như thế, một vũ đạo kì lạ. Nếu muốn múa trên đài sen, vừa phải nhẹ nhàng, vừa phải nhanh chóng chuyển động quay quanh đóa sen, điểm quan trọng nhất đó là vòng eo linh hoạt cùng công phu dưới chân. Thêm nữa là thể trọng của nữ tử này phải thật nhẹ, nàng đứng trên bông sen, múa càng xinh đẹp bao nhiêu, chỉ sợ đau khổ sau lưng cũng lại càng nhiều. Nhất là đôi chân ngọc kia, rõ ràng đã phải tổn thương gò ép rất nhiều, mới trở nên nhỏ nhắn nhảy múa được trên đài sen này.

Màn múa vừa dừng, tiếng vỗ tay như sấm, Tĩnh Vương cười nói: “Vương tiểu thư cũng thật biết thưởng thức, giữ bên mình vũ cơ tuyệt diệu, kỹ thuật điêu luyện như vậy, thật sự là khiến người khác thán phục.”

Vương Quảng cười nói: ” Kỹ thuật nhảy của Ngô Đồng dĩ nhiên tuyệt diệu, nhưng cũng không bằng một phần vạn tiểu muội, nàng chẳng qua chỉ múa trên bông sen, Tử Khâm ba năm trước đã thành thạo điệu múa này rồi.”

Mọi người nghe thấy lời ấy, không khỏi lộ ra thần sắc kinh ngạc.

Vương Tử Khâm sắc mặt ửng đỏ, nhẹ giọng nói một câu: “Nhị ca thực đã giễu cợt muội rồi, chỉ là tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện nên mới hồ nháo thôi.”

Mọi người thầm nghĩ chính xác là như thế, Vương Tử Khâm là danh môn quý nữ, sao có thể để lộ thân thể mà nhảy múa trước mắt mọi người? Vũ cơ này vũ đạo đã là kinh thiên, bất luận như thế nào cũng khó tưởng tượng được Vương tiểu thư nếu tự mình múa, không biết là sẽ phong tình ra sao.

Lí Vị Ương ánh mắt hơi đổi, lúc lơ đãng quét về Bùi Bật ngồi phía đối diện, đã thấy hắn tay cầm chén rượu, ánh mắt cụp xuống, không biết suy nghĩ cái gì. Lí Vị Ương cười nhẹ, vẫn là bộ dáng dường như không hề hay biết.

A Lệ công chúa bĩu môi nói: “Mỗi một lần tham gia yến hội đều là xem ca múa, chẳng có thú vị gì, không bằng tìm trò vui khác.”

Vương Tử Khâm nhìn A Lệ công chúa, trên mặt mang vẻ tươi cười, nói: “Không biết công chúa có đề nghị gì?”

Ở đây, tất cả mọi người đều biết A Lệ công chúa đến từ thảo nguyên, tính tình vô cùng hoạt bát, cho nên nàng nói như vậy cũng không có gì kỳ lạ. Quả thực, chung quy cứ ngồi như thế này cũng không có gì thú vị.

A Lệ công chúa nghĩ nghĩ, rốt cuộc nói: “Không bằng chúng ta chơi ném thẻ vào bình rượu đi.”

Lí Vị Ương giật mình, lần trước vô tình để A Lệ công chúa nhìn thấy có người ném thẻ vào bình rượu, nàng liền bắt đầu mê trò ném thẻ vào bình rượu, cứ ba ngày lại đòi tỷ thí với nàng. Cái gọi là ném thẻ vào bình rượu, chính là miệng bình rượu làm mục tiêu,đứng ở khoảng cách nhất định cầm thẻ gỗ ném vào miệng bình, căn cứ vào số lượng ném trúng mà quyết định thắng thua, thua sẽ phạt rượu, rượu trên yến hội cũng chỉ là vật trợ hứng mà thôi.

Vương Quảng cười nhẹ nói: “Ném thẻ vào bình rượu, dễ làm cổ tay đau nhức, công chúa điện hạ không sợ đau tay sao?”

A Lệ công chúa sửng sốt, nghĩ một lúc rồi nói: “Đúng là sẽ đau tay.”  Mọi người không khỏi cười ha ha, Lí Vị Ương cũng lắc đầu thở dài, A Lệ à A Lệ, người khác bỡn cợt ngươi cũng nghe không hiểu.

A Lệ công chúa vẫn chưa từ bỏ ý định, nghĩ nghĩ: “Ném thẻ vào bình rượu làm tay đau nhức, không bằng chúng ta bắn liễu đi?”

Bắn liễu đó là giục ngựa đi vòng vòng, mục tiêu là nhánh cây liễu, nhánh liễu theo gió lay động, rất khó nhắm bắn, đối với dân tộc du mục trên thảo nguyên mà nói, đây chỉ là một kỹ thuật rất bình thường, nhưng đối với các tiểu thư đang ngồi ở đây thì việc này quả thực rất khó khăn. Huống chi nơi này là hoa viên, đâu có chỗ nào cho ngựa chạy.

Tĩnh Vương Nguyên Anh mỉm cười nói: “Liễu thân nhỏ mà mềm mại, gió thổi qua sẽ trở thành tấm bia ngắm di động, lúc này cũng không nói đến ngồi trên ngựa bắn, chỉ cần đứng im một chỗ bắn trúng cũng đã là một việc khó. Cho nên có thể sai người mang liễu tới cắm trên mặt đất, làm trò tiêu khiển đi.”

Lí Vị Ương hiểu rất rõ, biểu diễn bắn liễu quan trọng nhất là tố chất tâm lý tốt, nhất định phải có trấn định siêu phàm mới có thể hoàn thành.

Mọi người nghe đến đó, không khỏi đều cười nói: “Được, Tĩnh Vương điện hạ đã có nhã hứng này, chúng ta dĩ nhiên sẽ phụng bồi.”

Vương Diên luôn luôn trầm mặc nghe đến đó, rốt cục cũng hứng thú, hắn lập tức sai người đi xuống chuẩn bị. Người đầu tiên biểu diễn là A Lệ công chúa, nàng xuất thân từ thảo nguyên, kỹ thuật bắn rất tốt, kéo cung tiễn, một mũi tên dài thẳng tắp bắn ra. Mọi người đều nhìn theo, mũi tên cắm thẳng vào nhánh liễu trên mặt đất, hơn nữa còn cắm vào chính giữa, có thể thấy được tài bắn cung cực kì cao siêu.

Mọi người vỗ tay trầm trồ khen ngợi, Quách Đôn hô lên nói: “Công chúa, ngươi quả nhiên là lợi hại phi phàm!”

A Lệ vô cùng đắc ý, tươi cười đầy mặt, lại chạy về đứng bên cạnh Lí Vị Ương, đắc ý đem nhánh liễu cho nàng xem, Lí Vị Ương nhìn thoáng qua, cũng chỉ lắc đầu, nhánh liễu bị A Lệ công chúa bắn đứt đôi, lộ ra màu thân bên trong màu trắng, kỳ thực không được coi là tên pháp tuyệt diệu.

Vài người kế tiếp đều là thất bại. Đừng nói là các tiểu thư thiên kim khuê hoàn toàn kéo không nổi cung tiễn, đến các danh môn công tử, có thể kéo cung ra cũng không có cách nào bắn trúng nhánh liễu thật nhỏ kia, mọi người không ảo não.

A Lệ công chúa nhìn thấy Vương Tử Khâm ngồi ở chỗ kia vẫn không nhúc nhích, không khỏi khiêu khích nói: “Vương tiểu thư, ngươi vì sao không thử một lần, ngươi là chủ nhân, chẳng lẽ muốn trốn tránh sao?!”

Vương Tử Khâm nghe vậy, ánh mắt xẹt qua mỉm cười: “Nhật Huân, ngươi vì mọi người biểu diễn một phen.” Từ phía sau nàng một tỳ nữ mỹ mạo đi ra, dáng người cao gầy, lạnh lùng, nàng hướng Vương Tử Khâm khom người hành lễ, sau đó đi tới trước mặt mọi người, lấy ra cung tiễn, nhanh chóng giương cung cài tên, mọi người còn chưa kịp phản ứng, đã nghe thấy “Vèo vèo vèo” mấy tiếng, một loạt năm nhánh liễu trước mắt toàn bộ bị bắn từ giữa đoạn.

Năm tên đều trúng, mọi người lập tức lớn tiếng hoan hô, trong khoảng thời gian ngắn tràng vỗ tay như sấm dậy.

Lí Vị Ương mỉm cười, tỳ nữ này không chỉ có võ nghệ hơn người, cơ trí cũng nhanh nhạy, người thường khó có thể so sánh, sau lần tỳ nữ này bắn, dù người khác có bắn trúng cũng chỉ là bắt chước động tác, không có gì tươi mới. Một tỳ nữ nho nhỏ cũng có thể nổi bật trước mọi người, Vương Tử Khâm không cần rat tay, cũng đủ để mọi người biết được khả năng của nàng, thậm chí màn biểu diễn vừa rồi của A Lệ công chúa được hoan nghênh cũng dần lắng xuống, đúng là một lần đếm không hết.

A Lệ tính tình phóng khoáng, nàng hoàn toàn không ngờ đối phương có thể đè ép uy phong của nàng, nàng kêu tên tỳ nữ Nhật Huân trầm trồ khen ngợi, hơn nữa còn uống liền ba chén, nói: “Ta thua, thua tâm phục khẩu phục, bên người Vương tiểu thư quả nhiên là tàng long ngọa hổ, một tỳ nữ nho nhỏ cũng có công phu như thế!”

Lần này không cần nói là A Lệ công chúa, những người khác cũng ào ào để ý, đầu tiên là hữu tiên thượng vũ, tiếp theo là bách bộ xuyên dương, hai người lợi hại như vậy cũng chỉ là tỳ nữ bên người Vương Tử Khâm mà thôi. Điều đó đủ để thấy trình độ chủ nhân các nàng lợi hại đến nhường nào. Vương Tử Khâm vừa không tự mình ra tay, còn thành công chiếm hết nổi bật, quả thật là cao thủ. Đúng lúc này, Bùi Bật đột nhiên mở miệng nói: “Quách tiểu thư, tất cả mọi người đều thử một lần, sao tiểu thư chỉ ngồi một chỗ?”

Lí Vị Ương nhìn Bùi Bật, nhướng mày cười, dưới ánh mặt trời, thần thái nàng tinh khiết như rượu nguyên chất, thơm tho hấp dẫn: “Đương nhiên là vì ta văn bất thành, võ không phải, nếu như vội vàng tham gia, sẽ làm trò cười cho người trong nghề.”

A Lệ công chúa lập tức nhíu mày, nàng thầm nghĩ Lí Vị Ương cũng không phải là cái gì văn bất thành võ không phải, kỳ nghệ của nàng có thể nói là đứng thứ nhất Việt Tây, cung tiễn cũng không phải không biết, chẳng qua dưới tình huống như vậy, nếu Lí Vị Ương chủ động đứng lên tự mình tỷ thí, dù có thắng thì vẫn sẽ thua, không có gì nổi bật. Dù sao Vương Tử Khâm chỉ điểm một tỳ nữ, Lí Vị Ương làm sao có thể tự hạ thân phận mà tỷ thí với đối phương.

Quách Đạo liếc mắt nhìn Lí Vị Ương một cái, biết nàng hoàn toàn không thèm để ý chuyện xảy ra hôm nay, nhưng… Hắn hạ quyết tâm, nhìn Triệu Nguyệt bên cạnh nói: “Bùi công tử đã lên tiếng, Triệu Nguyệt không ngại thử một lần đi, không nên để chủ nhân ngươi mất mặt.

Triệu Nguyệt nghe tiếng, liếc mắt nhìn Lí Vị Ương, đã thấy nàng cười như có như không nhìn về phía Quách Đạo. Lần này Quách Đạo cũng đã rất kiên trì, bất luận như thế nào hắn không thể để người khác xem thường muội muội. Lí Vị Ương chung quy không hề phản đối, vì thế Triệu Nguyệt liền nhanh chóng phi thân đi ra ngoài, chỉ một lần cài tên, năm mũi tên một lượt được bắn ra. Tất cả mọi người nhìn đến ngây người, chạy tới nhặt nhánh liễu kia lên, dường như đã quên cả nói chuyện. Lúc này, có người đưa tới đoạn liễu, Vương Tử Khâm liếc mắt nhìn một cái, không khỏi mỉm cười, nói: “Vị cô nương này hôm nay là người thắng cuộc trong trò chơi này, mang cành liễu nàng bắn đưa cho mọi người xem xét.”

Mọi người nhìn thấy nhưng cũng không rõ, lúc cành liễu được đưa đến Bùi Bật, sắc mặt hắn trở nên rất khó coi.

Triệu Nguyệt chỉ dương cung một lần liền có thể đồng thời bắn ra năm mũi tên, Nhật Huân lại chỉ có thể bắn được một lần một mũi, hơn nữa Triệu Nguyệt đều bắn trúng ngọn nhánh liễu, Nhật Huân lại chỉ bắn trúng phần giữa thân, xem xét mội hồi, hai người đã phân cao thấp.

Nhật Huân nhìn thấy tình huống này, trong ánh mắt không khỏi lộ ra ba phần tức giận, vừa muốn nói gì, đã nghe thấy Vương Tử Khâm khẽ quát một tiếng: “Kém hơn thì phải chịu thua, Nhật Huân, ngươi còn không lui ra.”

Nhật Huân càng thêm tức giận liếc mắt mắt nhìn Triệu Nguyệt một cái, sau đó mới lui về phía sau Vương Tử Căng, thân hình biến mất.

Lí Vị Ương âm thầm thở dài, Quách Đạo quá kiêu ngạo, thế cho nên không thể dễ dàng tha thứ kẻ khác làm càn ở trước mặt hắn. Nhưng đối với Lí Vị Ương, nàng cho tới bây giờ cũng không xem Vương Tử Khâm là đối thủ, cho nên cũng không để ý hành động của nàng ấy. Có phải khiêu khích hay không, trong lòng mọi người đều biết, cần gì phải làm rõ ràng như vậy? Nàng đối với chuyện tranh đấu nữ tử, sớm đã không còn cảm thấy hứng thú, hiện thời mục tiêu của nàng chỉ đặt ở trên người Bùi Hoàng Hậu cùng Bùi Bật. Đúng lúc này, mọi người chưa chú ý tới A Lệ công chúa uống nhiều đến mức mặt đỏ bừng, Lí Vị Ương thấy việc này ngoài ý muốn, không vui nói: “A Lệ công chúa, trước kia đã nói với ngươi, chớ để say rượu.”

Vương Tử Khâm thân thiết nói: “A Lệ công chúa say rồi sao? Là ta không tốt, hôm nay dùng là rượu phượng trúc nhưỡng lâu năm, loại rượu này tuy rằng trong veo, tác dụng chậm nhưng lại rất mạnh, vừa rồi A Lệ công chúa uống liền ba chén, có lẽ đã hơi say rồi.”

Trong con ngươi Lí Vị Ương sát khí chợt lóe, trong chốc lát đã lấy lại vẻ bình tĩnh, ra vẻ không để bụng, A Lệ công chúa có tửu lượng như thế nào trong lòng nàng hiểu rõ, có thể uống liền ba vò rượu mặt vẫn không đổi sắc, nhưng hôm nay chẳng qua mới chỉ uống ba chén, mặt đã đỏ bừng bừng, choáng váng đầu óc ngồi một chỗ, việc này quả thật là bất thường.

Lúc này, liền nghe thấy Vương Tử Khâm nói: “Người đâu, còn không đỡ A Lệ công chúa đi nghỉ ngơi.”

Lập tức liền có hai tỳ nữ trong đám người kia ra, đến nâng A Lệ công chúa. Lí Vị Ương cũng đứng dậy, cười như có như không nói: “Tứ ca Ngũ ca ngồi trong này, muội cùng A Lệ công chúa đi trước nghỉ tạm, chờ nàng đỡ hơn một chút, chúng ta sẽ cùng trở lại.”

Lí Vị Ương nói như vậy chính là không chịu buông A Lệ, Vương Tử Khâm cũng không có gì kỳ lạ, vẫn là bộ dáng ý cười trong suốt: “Như thế, mời hai vị đi.”

Bình thường A Lệ công chúa vào hậu đường nghỉ ngơi, chỉ cần tỳ nữ đi cùng, nhưng Quách tiểu thư muốn đích thân đi theo, như vậy Vương Tử Khâm cũng phải đi theo.

A Lệ công chúa đi được một đoạn, một trận choáng váng đầu óc lại ập đến, suýt nữa ngã sấp xuống, Lí Vị Ương vội vàng đỡ, Triệu Nguyệt bên cạnh cũng ngăn lại cánh tay tỳ nữ vương phủ, nói: “Để ta đỡ là được.”

Mới bước không đến hai bước, A Lệ công chúa đã nhoài người ra phía trên lan can, không để ý đến hình ảnh nữa, phun hết những thứ trong bụng ra, Lí Vị Ương vỗ nhẹ lưng phía sau nàng, nói: “Ngươi thường ngày tửu lượng rất tốt, bây giờ làm chúng ta thật sợ hãi.”

Vương Tử Khâm nghe thấy hiểu rõ nhã ý, gọi Ngô Đồng đến, nói: “Đi nấu chút canh tỉnh rượu mang đến, vừa rồi ta thấy công chúa không ăn bao nhiêu, nhất định phải lưu ý.”

Ngô Đồng gật đầu, lập tức đi xuống thu xếp, sau đó Vương Tử Khâm ôn nhu nói: “Quách tiểu thư, không bằng mời công chúa di giá vào bên trong nghỉ ngơi, lát sau tỉnh rượu hãy trở về.”

Lí Vị Ương khóe miệng ý cười như có như không, gật đầu nói: “Làm phiền Vương tiểu thư.”

Vương Tử Khâm từ trước đã cảm thấy vị Quách tiểu thư này xảo trá như hồ ly, dù là gió thổi cỏ lay đều không thể qua được ánh mắt nàng, hiện thời xem ra vẫn là lão hồ li thành tinh.

Vương Tử Khâm khẽ gật đầu, dẫn đường phía trước, nàng dẫn các nàng vào một gian phòng ngủ, thấy được bức màn cửa sổ bằng lụa mỏng rủ xuống nhẹ nhẹ đung đưa, mùi trầm hương phảng phất, làn khói nhẹ như dải lụa trắng, thấm vào ruột gan. A Lệ công chúa bị say không còn biết gì, được đỡ nằm xuống chiếc giường lớn chạm rỗng khắc hoa, Vương Tử Khâm cẩn thận sai bảo tỳ nữ mang tới một chiếc chăn gấm, lát sau tỳ nữ đưa tới canh tỉnh rượu, nhìn A Lệ công chúa uống xong mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. Lí Vị Ương nhìn chung quanh bốn phía, thấy đối diện trên tường treo bốn bức tranh mai, lan, trúc, cúc, càng hiện ra phong thái quân tử không giống với người thường. Góc phòng được bài trí giá gỗ bày vũ khí, chính giữa là đàn cổ cùng cây sáo, trên tường treo tỳ bà, cách đó không xa trên ghế còn có một cái đàn Không hầu. Cách đó không xa, trên kệ gỗ tử đàn đều là sách, sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề, số lượng và chủng loại cực kì phong phú. Bên kia trên bàn cờ, quân cờ mới được hạ xuống một nửa,… Một lát sau, tỳ nữ đã mang trà đến.

Vương Tử Khâm mỉm cười nói: “Quách tiểu thư mời dùng trà.”

Lí Vị Ương ánh mắt trong suốt, tỳ nữ bên người Vương Tử Khâm văn võ song toàn, phòng ngủ xinh đẹp trang nhã này, ngay cả cử chỉ của nàng, các tiểu thư bình thường không thể sánh bằng, không chỉ có phú, còn có cả quý, khắp nơi lộ ra trí tuệ bức người, không giống người thường. Vị Vương tiểu thư này không phải là khuê tú tầm thường, Lí Vị Ương sớm đã biết, lại không nghĩ được là nàng lại khác biệt đến như thế.

Vương Tử Khâm đôi mắt như ánh trăng mùa thu nhẹ nhàng vừa chuyển, nhìn Lí Vị Ương thần sắc lạnh nhạt, trong lòng khẽ động. Bản thân nàng tuy còn ít tuổi nhưng bày mưu nghĩ kế, binh pháp mưu lược đều là nhất đẳng, phụ thân cần mẫn bồi dưỡng nàng. Năm đó phụ thân lãnh binh, mấy lần giao chiến, nàng đều dùng trận pháp trợ giúp phụ thân chiến thắng quân địch, ép buộc đối phương phải lui binh, công tích hiển hách.

Mà nàng cũng không phải hoàn toàn chỉ biết quân sự, về phương diện cầm kỳ thư họa, kinh thi sử tập, cũng có hiểu biết vô cùng sâu rộng. Ngay cả huynh trưởng cũng không thể không bội phục kiến thức uyên bác của nàng. Nàng biết tất cả đều là chuẩn bị cho nàng, cho nên từ nhỏ nàng đã ẩn ẩn chờ mong người kia xuất hiện. Chẳng qua, nàng vạn lần không ngờ, trên đại điện Húc Vương lại cự hôn trước mặt mọi người, như thể cho nàng một bạt tai.

Trước đây tuy rằng nàng đã nghe tên Lí Vị Ương, nhưng vẫn luôn xem nhẹ, cùng lắm chỉ là một khuê các thiên kim tầm thường, nếu không phải trước đó vài ngày xảy ra chuyện Bùi gia khiến nàng để tâm, nàng sẽ không đặc biệt chú ý tới sự tồn tại của Lí Vị Ương. Mãi sau này nàng mới biết được, hoá ra Lí Vị Ương chính là người trong lòng Húc Vương Nguyên Liệt, còn nhớ rõ một ngày kia, bên trọng gương mặt tuấn mỹ của Nguyên Liệt như ẩn giấu bóng ma, nhàn nhạt nói: “Vương tiểu thư tuy tốt, nhưng cùng ta không xứng.”

Nghĩ đến đây, Vương Tử Khâm trên mặt xẹt qua một tia phức tạp. Không sai, nàng tự tin tài hoa tuyệt thế, nhưng bất luận nàng nhiều mưu kế thế nào, nàng cũng là một nữ tử, tương lai phải lập gia đình. Nàng nghĩ đến đây, tâm tình mênh mông, lại nhịn không được nhìn chằm chằm Lí Vị Ương, rồi lơ đãng nhìn đến Triệu Nguyệt bên cạnh, nữ tử này dung mạo tú lệ, nhưng hàn quang bắn ra bốn phía, đôi bàn tay rắn rỏi, đầu ngón tay ẩn ẩn lộ ra vết chai, nhất định là tập luyện ngoại công hơn người, hơn nữa đối phương trong lúc hành động không sai một ly, có thể thấy được võ công hỏa hậu đã đạt đến dạng vô cùng thuần thục, lại thấy trên người đối phương ẩn ẩn lộ ra sát khí, dáng người cao ngất, nhất định đã từng được rèn giũa trong quân đội.

Có thể giữ được cao thủ bậc nhất như vậy bên người, Lí Vị Ương cũng thật không đơn giản, trong lòng nghĩ vậy, Vương Tử Khâm mỉm cười nói: “Quách tiểu thư không cần sốt ruột, công chúa sẽ nhanh tỉnh lại thôi.”

Lí Vị Ương vừa rồi đi vào trong viện, cũng đã nhận thấy được trên đường đi, các vị trí quan trọng đều có người ngầm bảo vệ, tuy rằng không nhìn thấy người, nhưng chỉ bằng yên tĩnh khác thường này liền nhận thấy được hộ vệ võ công ít nhất cũng ngang ngửa với Triệu Nguyệt. Xem ra, Vương gia đối Vương Tử Khâm coi trọng là không gì sánh kịp, cho nên bên người nàng trùng trùng thủ vệ sâm nghiêm. Trong lòng suy nghĩ ngàn vạn, nhưng nhìn bề ngoài Lí Vị Ương chỉ nhàn tản ngồi, thần sắc bình thản.

Nghĩ đến việc Quách gia vừa mới vực dậy từ trong hoàn cảnh suy sụp tinh thần trước đó, trong lòng Vương Tử Khâm không khỏi thán phục. Tuy rằng chân tướng sớm bị người che giấu đi, nhưng nàng lại cảm thấy chuyện Bùi gia gặp rủi ro cùng Lí Vị Ương tất nhiên có quan hệ. Dù sao không một người nào nguyện ý để lộ chuyện tranh đấu giữa các đại gia tộc Việt Tây trước mặt người khác… Nhưng chung quy còn một chút dấu vết để lại vẫn có thể tìm kiếm. Nghĩ đến đây, tâm tình nàng đã bình tĩnh trở lại, ánh mắt sáng ngời, nói: “Quách tiểu thư hôm nay ghé thăm hàn xá, thật sự là ngoài dự đoán của ta.”

Lí Vị Ương mỉm cười nói: “Vương tiểu thư thịnh tình mời như thế, ta nếu không đến, chẳng phải là quá thất lễ rồi sao.”  Nàng nói tới đây, cười như có như không liếc nhìn A Lệ công chúa, vừa rồi nàng đã đoán được, Vương Tử Khâm cố ý khiến A Lệ công chúa say rượu, rõ ràng là mượn cớ nói chuyện với nàng mà thôi. Chẳng qua bản thân nàng cùng nàng ấy không có gì giao tình, khả năng duy nhất, đó là vì Nguyên Liệt.

Lúc này, hai người đã hiểu rõ ý tứ của nhau. Vương Tử Khâm tỏ vẻ không biết: “Đêm hôm đó, chuyện xảy ra trên đại điện…” Nàng nói tới đây, hướng đôi mắt đẹp nhìn Lí Vị Ương, vẻ mặt toát ra một tia khác thường.

Lí Vị Ương trên mặt mộc mạc không điểm son phấn, con ngươi giống như hắc ngọc sáng bóng âm thầm lưu chuyển: “Vương tiểu thư có chuyện gì, không ngại nói thẳng.”

Vương Tử Khâm tựa hồ hạ quyết tâm, thành khẩn nói: “Kỳ thực từng ấy năm tới nay, phụ thân luôn nói với ta, hôn sự của ta bệ hạ sớm đã quyết định, không thể hứa hẹn với người khác, nhưng mãi đến hôm đó ta mới biết được, hoá ra vị hôn phu của ta chính là Húc Vương Nguyên Liệt.”

Vị hôn phu? Lí Vị Ương nghe đến đó, đuôi lông mày khẽ nhướng lên, nàng không ngờ đối phương lại thẳng thắn như thế, thế nhưng đã nhắc tới chuyện hôn sự này, cũng phải nói tiếp Nguyên Liệt không hề muốn cưới Vương tiểu thư, mà nghe lời từ miệng nàng ấy nói ra, lại như chắc chắn Nguyên Liệt là của nàng ấy…

Lí Vị Ương ngoài mặt thanh lãnh, trong lòng cũng có chút tức giận, mặc kệ ngươi nói thế nào, người trong lòng mình bị người khác mơ tưởng, cảm giác này quả thật khó chịu. Lí Vị Ương nghĩ đến đây, trên mặt lộ ra ý cười càng sâu, nói như vậy lần yến hội này, là muốn thị uy với nàng.

—— lời ngoài mặt ——

Không cần quá phận lo lắng Vương Tử Khâm, nàng không phải hóa thân vi lang chính là biến thành tiểu cừu. . . Không phải bị răng rắc chính là bị bắt phục, ân, cứ như vậy

Hôm nay hữu hai gã đồng học khách mời. . . Có thể dò số chỗ ngồi không. . .

Cầm lão công hoán thịt ăn đồng hài vinh đăng bài này đệ nhất bảng nhãn, đại gia có thể kêu nàng cầm thám hoa hoặc là thịt thám hoa. . . Đồng thời cảm tạ szbanban cùng khác đồng hài nhóm kim cương ╭(╯3╰)╮^-^ vô đạn cửa sổ duyệt độc ^_^

Advertisements

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: