Advertisements

Thứ nữ hữu độc- Chương 252

Chương 252: Thịnh thế hoa chương

 

eBBayws

Đêm trăng rằm, trong cung Hoàng đế thiết đãi tiệc tối. Đây là lần đầu Lí Vị Ương bước vào tòa cung điện mới xây này, nghe nói Hoàng đế vì muốn tặng Cát Lệ Phi nhân dịp sinh thần nên mới cho xây dựng. Bên trong trang trí xa hoa, giống như tiên cảnh nhân gian. Khắp tòa cung điện này, ngay cả những hành lang phía xa xa cũng đều được treo đèn lồng, cung nữ hầu hạ trên người đều mặc những chiếc váy hoa lệ, đeo chuỗi ngọc đẹp đẽ, vô cùng xa hoa lãng phí.

Lí Vị Ương nhìn cách bài trí trong cung điện này, không khỏi kinh ngạc, mọi người đều nói ân sủng của Hoàng đế đối với Cát Lệ Phi chỉ thịnh chứ không hề suy, xem ra đồn này là thật. Chẳng qua sủng ái này rốt cuộc có mấy phần là vì Lệ phi nương nương, chuyện này cũng rất khó nói.

Lúc này, trọng thần triều đình từ tam phẩm trở lên cùng nữ quyến đã ngồi an vị ngồi nghe đàn, lát sau đã thấy các cung nữ đi vào, các loại món ăn quý hiếm cùng rượu ngon nườm nượp được dâng lên.

A Lệ công chúa nhỏ giọng nói với Lí Vị Ương: “Một tháng qua trong cung tổ chức hai lần yến hội, hoàng thất Việt Tây thật đúng là xa xỉ.”

Lí Vị Ương cười nhẹ, vị Hoàng đế này rất thích mở tiệc chiêu đãi khách nhân ở trong cung. Tuy rằng hắn tính tình hỉ nộ vô thường, nhưng lại có nhiều điểm thành công, ai dám đưa ra ý kiến? Còn chưa nói, Việt Tây vô cùng giàu có và đông đúc, dân chúng an cư lạc nghiệp, quốc lực cường thịnh, hoàng thất nếu muốn thì có thể ngày đêm ca múa không nghỉ, ai có thể nói thêm cái gì.

A Lệ công chúa nghe xong, vẻ mặt càng thêm kinh dị, trên thảo nguyên của nàng, mặc dù là làm Đại quân, mỗi ngày cũng phải quan tâm rất nhiều vấn đề, nhất là đến mùa đông cằn cỗi, cỏ cây không sinh trưởng được, lúc này bọn họ sẽ mang theo rất nhiều trâu ngựa cùng đi khắp thảo nguyên tìm đồng cỏ phì nhiêu. Chính vì thấy Đại quân ngày đêm vất vả, A Lệ công chúa mới thấy chuyện hoàng đế Việt Tây xa xỉ hưởng lạc là không đúng.

Cách đó không xa, Quách phu nhân dáng vẻ túc mục, ánh mắt không nhìn ca múa, cúi đầu đoan trang, mơ hồ nhìn vào chiếc đèn lưu ly, hiển nhiên là đối với cảnh tượng này sớm đã quen rồi, không có hứng thú.

Ánh mắt Lí Vị Ương dừng trên người Hoàng đế, lúc này hắn đang nhấp từng ngụm rượu, ánh mắt mông lung, thần sắc cũng rất bình thường, so với lần trước ở thư phòng nhìn thấy hắn tức giận, thần sắc nghiêm nghị còn tưởng là hai người khác nhau. Nếu không phải lần trước kẻ muốn xử chết nàng là vị hoàng đế Việt Tây này, Lí Vị Ương còn đang hoài nghi chuyện xảy ra ngày hôm đó liệu có phải là giấc mộng. Cho tới tận bây giờ nàng vẫn cảm thấy rất kỳ quái, dựa theo tính cách người này, hắn muốn làm việc gì, nhất định sẽ làm thành công, hiện tại hắn chậm chạp không động thủ, là đang bận tâm đến Nguyên Liệt hay còn có tính toán khác, hoặc là lại nghĩ ra chủ ý mới gì chăng?

Vừa vặn hết một điệu múa, đã thấy Thái tử đứng dậy nói với Hoàng đế: “Phụ hoàng, lần này lúc tuần tra ở Thương Châu, quan viên địa phương đem đến một mỹ nhân, thỉnh nhi thần dâng lên cho phụ hoàng.”

Hắn vừa dứt lời, ánh mắt Hoàng đế dừng trên mặt hắn, dường như vô cùng hứng thú nói: “Vậy đưa nàng ra đây.”

Quan viên địa phương dâng mỹ nhân, chẳng phải lần một lần hai, nếu là nhan sắc tầm thường căn bản không có cơ hội như vậy, mọi người vừa nghe đều thấy tinh thần phấn chấn, muốn thấy dung mạo vị mỹ nhân này. Chỉ có Cát Lệ Phi luôn ngồi cạnh Hoàng đế sắc mặt hơi đổi, nhưng rất nhanh liền khôi phục trấn tĩnh.

Thái tử mỉm cười, vỗ tay hoan nghênh, liền thấy một thân nữ tử mềm mại như gió như sương đứng ở trước cửa đại điện, tuy rằng chỉ lẳng lặng đứng đó, nhưng dáng vẻ vẫn làm lay động lòng người. Nàng bước từng bước một về phía trước, ngọc bội đeo bên hông phát ra tiếng kêu, reo vui phảng phất như tiếng đàn. Đi đến bậc thềm phía trước, nàng hạ thấp người, động tác mây bay nước chảy lưu loát sinh động quỳ trên mặt đất, váy dài tinh xảo tản ra bốn phía. Lí Vị Ương ngồi cách đó quá xa nhìn không rõ, lúc này nàng ta lại quỳ xuống, đưa mắt nhìn lại chỉ thấy được nàng tóc đen như mực, trên cổ lộ ra làn da trắng nõn như tuyết, không khỏi cảm thấy tò mò đối với tướng mạo nữ tử này.

Hoàng đế mỉm cười nói: “Ngẩng đầu lên.”

Nữ tử nghe vậy ngẩng đầu, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp, quả thật là dung mạo tuyệt tục, mọi người xung quanh nhìn nàng, không thốt lên được lời nào.

Nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp như hồ nước mùa thu, đáy mắt Hoàng đế đột nhiên sắc lạnh, trong thời khắc đó Lí Vị Ương cảm giác được một tầng sát khí bao phủ. Khí thế như vậy, chỉ có Hoàng đế giết người không chút do dự này mới có… Trong phút chốc, ngay cả Thái tử cũng cảm thấy bất an, trong lòng hắn vô cùng buồn bực, đây là chuyện gì, phụ hoàng không phải xưa nay ưa thích Cát Lệ Phi vì dung mạo xinh đẹp sao? Hắn đã sớm tìm hiểu người mà phụ hoàng nhớ thương năm đó… Cho nên từ đó tới giờ, hắn trăm phương nghìn kế tìm nữ tử có dung mạo giống Tê Hà công chúa năm đó vài phần, vì sao phụ hoàng nhìn thấy nàng lại lộ ra vẻ mặt như vậy?

Bùi Hậu hơi nhíu mày, ánh mắt lạnh như băng dừng trên ngươi nàng kia.

Thật lâu sau, trên đại điện không người nào dám mở miệng, trong mắt Hoàng đế toát ra sát ý, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Quả nhiên là mỹ nhân, không biết có tài nghệ gì không?”

Thái tử cố cười nói: “Phụ hoàng, nàng am hiểu ca múa, không ngại để nàng múa một điệu cho phụ hoàng xem?”

Hoàng đế dáng vẻ lười biếng, ánh mắt cười như có như không nhìn chằm chằm Thái tử, không lên tiếng. Thái tử nhất thời gấp gáp, trong lòng cảm thấy  bất an, quay đầu trừng mắt nhìn Lư phi, Lư phi lập tức cúi đầu xuống. Chủ ý này là nàng nói với Thái tử, mà nữ tử xinh đẹp trước mắt này, càng là nàng trăm phương nghìn kế phó thác Lư Chẩn tìm kiếm, nhưng lại không đặt được hiệu quả như mong muốn.

Lí Vị Ương nhìn Nguyên Liệt ở phía đối diện, thấy ánh mắt của hắn cũng đang nhìn nàng kia, thần sắc điềm tĩnh. Đáy mắt Lí Vị Ương hiện lên ý cười, tâm tư Thái tử lúc này đang rối loạn, bằng không cũng sẽ không dùng đến chiêu này—— nói đi cũng phải nói lại, hiểm tắc hiểm hĩ, nếu có thể lấy lòng Hoàng đế, cũng là một nước cờ hữu dụng. Ngay lúc Thái tử muốn chủ động thỉnh tội, Hoàng đế đột nhiên cười ha hả: “Tốt lắm! Đã nói nàng am hiểu ca múa, vậy hãy múa một khúc, nếu làm không tốt, ta sẽ trách phạt!”

Nàng kia thở dài ra một hơi, nhẹ nhàng nhất phất tay áo, bắt đầu điệu múa, lúc này đại điện im lặng không một tiếng động, Cát Lệ Phi vẻ mặt phức tạp nhìn nữ tử này, mắt ẩn giấu sự trào phúng. Thái tử nói không sai, nữ tử này quả nhiên là rất độc đáo, kỹ thuật múa rất cao, chuông trên chân nhẹ nhàng rung động, thay thế được nhạc khí phát ra âm thanh triền miên dễ nghe, phảng phất thành giai điệu vũ khúc. Nàng tận tình múa , ngay cả là người không rành về ca múa, cũng có thể cảm nhận được trong động tác dào dạt tình ý. Đến khi điệu múa kết thúc, nàng hạ thấp người chỉnh đốn trang phục, váy dài trong suốt rủ xuống, quỳ gối, mắt hạnh long lanh.

Kỹ năng múa của nàng không quá xuất sắc, nhưng Lí Vị Ương cảm thấy có một loại mị lực làm rung động lòng người, nàng nhìn thoáng qua nét mặt Hoàng đế, thấy trên mặt hắn lộ ra hoảng hốt, trong lòng nhất thời hiểu ra, thì ra là thế —— vũ đạo này, năm đó Tê Hà công chúa tất nhiên là đã nhảy qua.

Thái tử lần này thật đúng là khổ công, không riêng gì dung mạo tương tự, ý vị ca múa cũng vô song, xem ra là hạ quyết tâm muốn nữ tử này ở bên cạnh Hoàng đế tranh đoạt ân sủng. Ánh mắt Lí Vị Ương lập tức dừng ở sắc mặt khó coi của Cát Lệ Phi, nhẹ nhàng cười, nâng chén rượu lên nhàn nhạt nhấp một ngụm.

Lúc này ánh mắt Hoàng đế càng thêm mông lung, hắn vẫy tay nói với nàng kia: “Ngươi tiến lên đây.”

Nàng kia nhẹ nhàng bước tới, Hoàng đế ôm nàng vào trong lòng, cẩn thận nhìn khuôn mặt nàng, nén lại cười lạnh trong mắt, cười to nói: “Tốt, Thái tử quả nhiên là có hiếu tâm, thưởng!”  Nói xong, thái giám lĩnh chỉ, thưởng cho Thái tử một miếng ngọc bội Như Ý.

Thái tử cảm thấy an tâm hơn một chút, hôm nay màn diễn này hắn diễn nhưng lòng không yên, quả thật là rất nguy hiểm, vốn là nữ tử này do kẻ khác dâng lên sẽ không dễ dàng liên lụy đến hắn, nhưng hắn trái lo phải nghĩ vẫn là để bản thân tự làm ——đưa nữ nhân đến bên cạnh hoàng đế không phải chủ ý hay, nhưng đối với hắn còn có dụng ý khác. Nữ nhân này, tương lai sẽ phải lợi dụng triệt để!

Hắn tươi cười còn chưa tắt, lại nghe thấy Hoàng đế nói với thái giảm bên cạnh: “Truyền Lư Chẩn đến.”

Lư phi tim đập nhanh hơn, nữ tử này là nàng nhờ Lư Chẩn tìm, chẳng lẽ Hoàng đế lại phong thưởng hay sao. Nhưng bệ hạ làm sao biết được nữ tử này cùng Lô gia có quan hệ? Nhưng nàng rất nhanh nghĩ đến, Hoàng đế tâm tư khó lường, hỉ nộ khó phân biệt, trên đời này chỉ sợ không ít chuyện nằm ngoài lòng bàn tay hắn. Nữ tử này gia thế trong sạch, không có khuyết điểm, Lô gia tiến hiến có công, chỉ nên phong thưởng mà không nên trách phạt. Nghĩ đến đây, trong lòng nàng mới thoáng yên.

Thái tử phi ánh mắt vô cùng oán hận nhìn chằm chằm Lư phi, xem ra là đã hận đến cực điểm, nhưng cũng không thể làm gì, nâng chén rượu lên che giấu ánh sáng lạnh ở đáy mắt.

Lư Chẩn hôm nay đang ở đại điện, nghe thấy Hoàng đế triệu hồi, vội vàng đứng dậy bước ra, khom người nghe lệnh.

Hoàng đế chủ động nâng một chén rượu, lệnh thái giám mang cho Lư Chẩn, sau đó mỉm cười, nói: “Ban thưởng rượu Nhất Trản.”

Lư Chẩn vội vàng dập đầu nói: “Thần tạ bệ hạ ban thưởng rượu.” Sắc mặt thoáng vui mừng, uống một hơi cạn sạch.

Hoàng đế tươi cười càng thêm ấm áp nói: “Lần này ngươi đi Thương Châu làm công vụ, lại cố ý mang về mỹ nhân này để Thái tử hiến cho trẫm, trẫm muốn ban thưởng cho ngươi.”

Lư phi tim đập nhanh hơn, Hoàng đế quả nhiên cái gì cũng đều biết!

Lúc này đã qua giờ tý, nhiều người ngồi phía sau đã cảm thấy buồn ngủ, hiện tại nghe thấy Hoàng đế muốn ban thưởng cho Lư Chẩn đều giật mình, tinh thần phấn chấn trở lại, chăm chú lắng nghe.

A Lệ công chúa lặng lẽ lôi kéo tay áo Lí Vị Ương nói: “Bệ hạ vì sao muốn ban thưởng cho Lư Chẩn?”

Lí Vị Ương mỉm cười nói: “Bởi vì lúc trước bệ hạ từng lệnh cho hắn đi Thương Châu tu sửa chùa chiền, hắn lại cố ý từ Thương Châu mang về một mỹ nữ, nhờ Thái tử dân lên cho bệ hạ, như vậy bệ hạ đương nhiên muốn ban thưởng cho hắn.” Lí Vị Ương vừa mới dứt lời, A Lệ công chúa cái hiểu cái không gật gật đầu.

Lại nghe thấy Hoàng đế nói: “Trẫm nghe nói ngươi chưa cưới vợ, trong nhà cũng không có người phụng dưỡng, như thế sao tốt cho gia tộc được đây, trẫm lo lắng cho ngươi, muốn tìm cho người một người vợ tốt. Hôm nay quả thực đúng dịp, trước mặt quần thần, trẫm sẽ ban hôn cho ngươi!”

Lư Chẩn thấy Hoàng đế muốn ban hôn cho mình, nhất thời vui mừng quá đỗi, những người khác trong Lô gia cũng đồng loạt đứng lên, lập tức phục khấu tạ hoàng ân, Lư Chẩn tươi cười đầy mặt nói: “Đa tạ bệ hạ ban hôn, Lư Chẩn vô công vô đức, bệ hạ ân sủng, thật sự không mong gì hơn.”

Trên gương mặt mọi người lộ ra vẻ hâm mộ, thầm nghĩ Lư Chẩn lần trước muốn cưới Thọ Xuân công chúa nhưng thất bại, còn bị mọi người cười nhạo, bất đắc dĩ Lô gia mới xin cho hắn đi Thương Châu làm công vụ, lập công trở về, trước mắt có thể sẽ được thăng chức, lúc này còn được bệ hạ ban hôn. Phải biết rằng thiên kim các vị quan gia ở đây đều là xuất thân danh môn, trăm dặm mới tìm được một, người nào cũng đều xinh đẹp như hoa, lại là bệ hạ tự mình tứ hôn, chuyện tốt như vậy thật sự khó mà có được, xem ra Lư Chẩn là gặp may mắn!

Bùi Hoàng Hậu ở bên cạnh yên tĩnh cười cười, vẻ mặt điềm tĩnh, không đang biết suy nghĩ cái gì.

Hoàng đế ngừng một lát, tiếp tục nói: “Quân thần ai cũng như nhau, bất kể là ai, chỉ cần làm việc cho tốt, trẫm sẽ luận công ban thưởng.” Nói xong, Hoàng đế thì thầm với thái giám bên cạnh vài câu. Thái giám vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, lập tức quỳ rạp xuống đất nói: “Vâng, bệ hạ.” Sau đó hắn liền lui ra ngoài. Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này không khỏi cảm thấy kỳ quái, lẳng lặng chờ đợi, bọn họ biết người mà Hoàng đế muốn tứ hôn sẽ sớm xuất hiện .

Lư Chẩn đứng trong điện, chính xác là mặt mày hớn hở, tâm tình kích động, tự bản thân hắn cũng cảm thấy thật may mắn, tức giận vì trước kia không thể cưới được Thọ Xuân công chúa cũng vơi đi ba phần. Gương mặt hắn đẹp như tạc tượng, đôi mắt lại giống như sương mai trong suốt, lúc này này được  bệ hạ tứ hôn, càng lộ rõ sự vui sướng, tinh thần càng thêm sáng láng. Trong lòng hắn nghĩ đến bệ hạ không nói rõ sẽ ban hôn cho hắn người nào, có phải vì chuyện Bùi Huy mà Thọ Xuân công chúa tức giận không ra khỏi cung? Chuyện này rất có khả năng, dĩ nhiên là bệ hạ muốn bù lại sai lầm lần trước!

Lí Vị Ương nhìn thấy, chỉ lạnh lùng cười, không biết vì sao, nàng chung quy cảm thấy Hoàng đế này không hề có ý tốt.

Vào lúc này, mọi người đột nhiên nghe thấy âm nhạc nổi lên, một thái giám dẫn theo một đám người từ cửa bên hông tiến vào đại điện. Đi đầu là bốn cung nữ, mỗi người trong tay đều cầm một chiếc đèn lồng lớn màu đỏ, ánh nến trong lồng hắt ảnh sáng đỏ ra khắp đại điện. Từ cửa điện hai cung nữ nữa lại tiến vào, cuối cùng là một vị nữ tử, cố tình dùng quạt tròn che khuất khuôn mặt, mọi người không nhìn thấy thần sắc của nàng, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy nàng mặc quần áo đoan trang, trên đầu mang đầy trâm cài bằng vàng bạc lưu ly, nhìn cũng đủ biết là xa xỉ. Mọi người không khỏi giật mình, bắt đầu phỏng đoán rốt cuộc vị nữ tử trước mắt này là thiên kim quý nữ nhà nào, chẳng lẽ là Thọ Xuân công chúa sao?

Thái tử cũng cảm thấy là Thọ Xuân, liền mỉm cười nói: “Lư Chẩn, lần này bệ hạ tứ hôn, ngươi còn không đi nhìn tân nương tử!”

Lư Chẩn không tự chủ được nở nụ cười, nhanh chóng tiến lên, chợt tỉnh ra, quay đầu lại bái tạ ân điển hoàng đế cùng hoàng hậu, sau đó mới xoay người đi về phía tân nương. Hắn kìm nén vui mừng, hướng về phía tân nương, nói: “Thật muốn thấy dung mạo của tiểu thư.” Hắn phải nói đến ba lần, quạt tròn kia mới chậm rãi hạ xuống.

Mọi người nín thở hôi hộp, đều muốn nhìn thấy khuôn mặt tiểu thư mà Hoàng đế tứ hôn, đợi đến sau khi quạt tròn hạ xuống, một gương mặt lộ ra, tất cả mọi người sợ đến ngây người. Phía sau quạt, không phải thiên kim tiểu thư xinh đẹp, mà là một bà lão tóc bạc da mồi, ước chừng sáu bảy mươi tuổi, mọi người vô cùng kinh ngạc.

Lư Chẩn đứng ngây người trên điện. Hắn thật không ngờ, Hoàng đế ban hôn nhưng lại ban cho hắn một bà lão gần bảy mươi tuổi, từng này tuổi, còn hơn cả tuổi tổ mẫu hắn!

Hoàng đế cất giọng cười sang sảng, hắn lớn tiếng nói: “Lư ái khanh, còn không mau đến đỡ phu nhân, thất thần làm gì!”

Bùi Hoàng Hậu sắc mặt chút không thay đổi, nàng đã nhận ra người gọi là vị tân phu nhân này chính là nhũ mẫu của Hoàng đế năm đó _ Khang thị. Khang thị đã từng làm nhũ mẫu của Hoàng đế, hơn bốn mươi tuổi thì không có ý định lấy chồng nữa, an dưỡng tuổi già ở trong cung, hiện thời Hoàng đế không rõ vì sao lại đem ban hôn cho Lư Chẩn, chuyện này thật đúng kỳ lạ nhất trong thiên hạ! Nàng nhìn thoáng qua Hoàng đế, vẻ mặt không hiểu. Hoàng đế hơi mỉm cười, quay đầu nói với nàng: “Hoàng hậu, thấy ý chỉ của trẫm rất đúng phải không?”

Bùi Hoàng Hậu chuyển ánh mắt về phía hắn, ngữ khí bình thản nói: “Bệ hạ quyết định gì, thần thiếp đều sẽ không phản đối, huống chi đây là một hôn sự vô cùng xứng đôi.” Nàng nói xong, ánh mắt đã nhìn về phía Thái tử.

Thái tử rồi đột nhiên cả kinh, lập tức nói: “Lư Chẩn, ngươi còn không đến đỡ lấy phu nhân!”

Lí Vị Ương không khỏi bật cười, Hoàng đế thật sự là chế nhạo, lại có thể làm ra chuyện như vậy, kêu một thiếu niên trẻ tuổi đi cưới một lão phụ nhân, quả thực là — khiến người khó có thể tưởng tượng!

Lư Chẩn vừa rồi vui mừng nhưng bây giờ gương mặt u ám, hắn nhìn lão bà tóc bạc da mồi trước mắt, hận không thể giết chết ngay được. Vừa rồi tất cả mọi người còn cho rằng Hoàng đế nhân cơ hội này, đem Thọ Xuân công chúa một lần nữa ban cho Lư Chẩn, lại vạn lần không ngờ sẽ xuất hiện một tuồng kịch như vậy. Được tứ hôn không phải là công chúa thiên kiều bá mị, lại càng không phải danh môn khuê tú chi lan ngọc thụ, mà là một lão bà tóc bạc da mồi.

Tất cả mọi người không dám tin nhìn cảnh tượng này, Nguyên Liệt mày nhướng cao, vẻ mặt cười như không cười, hiển nhiên đã nhìn thấu tâm tư Hoàng đế.

Lư Chẩn quỳ ở nơi đó, không hề nhúc nhích. Lư phi trong lòng sốt ruột, tình hình trước mắt, nếu Lư Chẩn không chịu cưới lão bà này, hắn chính là kháng chỉ.

Quả nhiên, sắc mặt Hoàng đế hơi hơi trầm xuống, lạnh lùng nói với Thái tử: “Trẫm khổ tâm an bày, hắn như không muốn tiếp chỉ, chẳng lẽ trẫm ban cho hắn mỹ nhân là không tốt sao?” Hoàng đế nói xong, ánh mắt lộ rõ không vui.

Thái tử vội vàng quỳ xuống nói: “Phụ hoàng, Lư Chẩn nhất thời vui mừng đến choáng váng, để nhi thần nhắc nhở, hắn chắc chắn sẽ tỉnh lại.” Nói xong, hắn đã đứng dậy bước về phía Lư Chẩn, giữ chặt cánh tay hắn, thấp giọng nói: “Ngươi còn không mau tiếp chỉ, chẳng lẽ muốn kháng chỉ hay sao?!”

Lư Chẩn răng đang run run, hắn chỉ vào lão phụ nhân kia nói: “Điện hạ, ngươi xem… bà ta… bà ta…”

Thái tử lạnh lùng nói: “Ta nhìn thấy, mọi người cũng nhìn thấy, nhưng đây là ý chỉ thiên tử, không thể không nhận.”

Lư Chẩn áp chế lại thất vọng trong lòng, trên mặt khóc không ra nước mắt.

Thái tử ánh mắt lạnh như băng, nói: “Cười một cái, sau đó dẫn tân nương tử cùng đi tạ ơn!”

Lư Chẩn cắn răng, vất vả lắm mới khôi phục lại được tươi cười trên mặt, hắn bước nhanh, đưa lão bà kia đến trước mặt Hoàng đế: “Vi thần khấu tạ hoàng ân.”

Hoàng đế khẽ cười, nói: “Đây là nhũ mẫu trẫm Khang thị, hôm nay gả cho Lư ái khanh, cũng nên có chút danh phận, trẫm sắc phong Khang thị thành nhất phẩm phu nhân, từ nay về sau ngươi hãy đối đãi tốt với nàng, vợ chồng hòa thuận, ân ái đầu bạc mới tốt.” Trong đó một người đã đầu bạc, Lí Vị Ương mỉm cười xem trò hề này, thầm nghĩ Lư Chẩn cưới một lão bà như vậy làm phu nhân, nhìn bề ngoài là bệ hạ tứ hôn, nhưng thực tế sau khi hắn lấy về nhà, phải xem lão bà này như là thần linh mà phụng dưỡng. Hơn nữa nàng nhìn vẻ mặt lão bà này, là sống an nhàn sung sướng đã lâu, vẻ mặt vênh váo hất hàm sai khiến, chỉ sợ Thôi gia sau này cũng chẳng được yên lành.

A Lệ công chúa trợn mắt chứng kiến cảnh tượng này, nói: “Hoàng đế của các ngươi thật sự là kỳ quái, hắn lại có thể làm ra chuyện như vậy, một người hai mươi tuổi, lại đi cưới một lão bà sáu bảy mươi. Thật sự là đáng sợ, kinh thiên động địa!”

Lí Vị Ương thần sắc thong dong nói: “Cái gọi là thiên tử, đương nhiên là kỷ luật nghiêm minh, nói một không nói hai, nếu Lư Chẩn dám kháng chỉ không tuân, cả nhà đắc tội bị xử trảm, hắn là đệ đệ sườn phi Thái tử, lại là đứa con tinh anh mà Lô gia vất vả mới bồi dưỡng nên, hắn đương nhiên biết phải lựa chọn như thế nào.”

A Lệ công chúa lắc đầu, nàng biết Lí Vị Ương trước mắt đối với nhất cử nhất động trong kinh thành đều nắm rõ trong lòng bàn tay, nhưng thấy nàng không hề có biểu hiện kinh ngạc trước sự việc này, A Lệ không khỏi thở dài: “Ta rốt cuộc không thể hiểu được các ngươi, đây là chuyện không thể tưởng tượng….”

Lí Vị Ương trên mặt hiện lên trào phúng, càng là những chuyện không thể tưởng tượng được, thì trong hoàng cung càng dễ dàng xảy ra, Hoàng đế hôm nay làm ra chuyện này là để cho Thái tử xem, để Lư phi xem, cũng là để Bùi Hoàng Hậu xem. Nhưng nàng vẫn mơ hồ cảm thấy mục đích của Hoàng đế không chỉ có như thế.

Lúc này, Hoàng đế mỉm cười ôm mỹ nhân bên cạnh, nói: “Trẫm nghe nói nữ nhi Trấn Đông tướng quân đã trở về, hôm nay không đến yến tiệc sao?”

Hoàng đế nhắc tới Trấn Đông tướng quân, Vương Quỳnh lập tức đứng dậy, quỳ gối nói: “Thưa bệ hạ, tiểu nữ hôm nay cũng cùng đến.”

Lí Vị Ương thấy Hoàng đế đột nhiên nhắc tới Vương tiểu thư không khỏi để tâm, Quách phu nhân thấy vẻ mặt nàng không hiểu, liền thấp giọng nói: “Vị tiểu thư này tên là Tử Khâm, là nữ nhi Vương gia, từ nhỏ đến nay luôn lên núi theo học một vị đại tông sư. Từng ấy năm tới nay chỉ nghe thấy nàng ấy xuống núi hai lần, đều là tương trợ phụ thân nàng – Trấn Đông tướng quân, người ngoài không biết tình hình cụ thể như thế nào, chỉ biết nàng trên thông thiên văn địa lý, dưới biết chư tử bách gia, mưu lược đều hiểu rõ, tuy là thân nữ tử, lại vốn có hiền danh, nhưng mẫu thân cũng chưa từng chính thức gặp qua nàng.”

Lí Vị Ương nghe đến đó, liền mỉm cười nói: “Như vậy vị Vương tiểu thư này lần này xuống núi, là vì chuyện gì đây?”

Quách phu nhân lâm vào trầm tư, không biết vì sao gần đây, tất cả đại thế gia ở Đại Đô đều lần lượt triệu hồi đệ tử tinh anh từ các nơi trở về, dường như sắp có biến cố nào đó, bà đoán tất cả đều có liên can đến cục diện chính trị hiện thời. Ánh mắt Hoàng đế nhìn khắp đại điện, trong miệng nói: “Ồ, là vị nào? Mau ra để trẫm gặp một lần.”

Lúc này thấy một nữ tử từ bên trong đám nữ quyến bước ra, da thịt tuyết sắc, đôi mắt sáng thon dài, đuôi mắt nhướng lên hiếm thấy, đôi mày tựa vầng thái dương, từng cử chỉ, đi đứng đều phong tình, dung mạo cũng không phải tuyệt sắc đến mức khí thế bức người, nhưng cũng đủ khiến người ngoài nhìn vào cảm thấy xấu hổ mà không dám nhìn thẳng. Chậm rãi bước đến, như đang đứng giữa vườn hoa rực rỡ, chỉ mình nàng phát ra ánh hào quang.

Hoàng đế hòa ái nói: “Ngươi học nghệ nhiều năm, không biết có thu hoạch gì chăng?”

Vương Tử Khâm khom người quỳ gối, động tác mạnh mẽ dứt khoát, thần thái siêu phàm, đẹp không sao tả xiết: “Bệ hạ, thần nữ tài sơ học thiển, không dám bêu xấu.”

Trên yến hội có rất nhiều người nhìn ngắm dung nhan của nàng, trước mắt chỉ còn lại bóng hình xinh đẹp, quên cả uống rượu cùng nói chuyện.

Hoàng đế mỉm cười nói: “Không ngại, từ lâu nghe tiếng thiên kim Vương gia tài nghệ song tuyệt, lại không biết có chỗ nào đặc biệt, thi từ ca phú thì không nói đến, có tài năng gì mới mẻ thì có thể cho trẫm xem?”

Hoàng đế nói xong, Vương Tử Khâm mỉm cười nói: “Thần nữ chính là tinh thông âm luật, dùng nhạc khí diễn tấu để phá trận, xứng lấy ca múa, tin tưởng bệ hạ sẽ thích.”

Hoàng đế rất có hưng trí: “Phá trận nhạc sao —— nghe qua cũng có vài phần ý tứ.”

Vương Tử Khâm đáy mắt tinh anh, nói: “Thỉnh bệ hạ cho phép, lại lấy bảy bảy bốn mươi chín người diễn luyện quân trận, như vậy sẽ càng thêm đẹp mắt.”

Hoàng đế nghĩ ngợi, cũng vô cùng hiếu kỳ: “Trẫm ân chuẩn, ngươi bảo người đi xuống chuẩn bị đi, trẫm chờ xem.”

Vương Tử Khâm mỉm cười đáp ứng, lập tức lui xuống chuẩn bị, rất nhanh, ánh nến bên trong đại điện đã bị dập tắt.

Lí Vị Ương ngưng mắt tìm kiếm, bóng hình xinh đẹp đã không thấy tung tích, nàng vừa rời khỏi, khiến cho nhiều ánh nhìn ngơ ngẩn đi theo. Chỉ nghe thấy người dẫn đầu khởi tấu, tiếng tiêu nhẹ nhàng từ xa vọng lại, phảng phất như một thi nhân xúc động ngâm khúc bên bờ biển rộng lớn. Rất nhanh, lại có nhạc khí khác gia vang lên, cẩn thận lắng nghe, tiếng tỳ bà, cầm sắt, đàn không hầu cùng hòa quyện một chỗ, hiện ra một cuộc sống phồn hoa, mười tám y vũ áo hồng từ bên ngoài tiến vào điện, đồng thời khởi vũ, phảng phất như những đốm lửa đẹp đẽ chập chờn nhảy múa, ngay sau đó sênh, tiêu, tranh, chuông nhạc, khánh cũng lần lượt gia nhập, khiến cho toàn bộ dàn nhạc diễn tấu càng thêm rầm rộ.

Chợt nghe tiếng trống vang lên, bảy bảy bốn mươi chín nam tử xuất hiện ngoài điện, từng người từng người giống như tượng đá đứng ở nơi đó không hề nhúc nhích, âm thanh đang phát ra từ nhạc khí bất chợt dừng lại, ngay lập tức sau đó cùng vang lên đã hoàn toàn làm thay đổi bầu không khí, phát ra thương vàng ngựa sắt, theo tiếng tỳ bà cùng tiếng trống dồn dập, tiếng nhạc giống như vũ bão, cũng giống như quỷ khóc, trong mắt mọi người, sống trong thời thái bình thịnh thế nên hoàn toàn không thấy những điều này, rõ ràng là có ý bày ra cảnh phản quân xâm phạm, phá hủy khung cảnh phồn hoa bình yên.

Lí Vị Ương nghe đến đó, đã nhìn ra vị Vương tiểu thư này dĩ nhiên là tướng quân bên trong nhạc khúc, dùng tỳ bà mô phỏng tiếng vó ngựa, dùng tiếng trống cùng chuông nhạc miêu tả cảnh vật lộn cùng chém giết trên chiến trường hỗn loạn, những vũ y đó là dân chúng sống trong thời thái bình thịnh thế, bốn mươi chín nam tử còn lại là binh lính kiêu ngạo, toàn bộ trận khúc bày ra không khí khẩn trương của chiến trường rộng lớn mạnh mẽ.

Trong đại điện có người reo hò, tiết tấu khúc nhạc réo rắt linh hoạt, tiếng tỳ bà biến điệu, giống như tiếng tù và, làm cho người ta liên tưởng đến cảnh tượng đại quân xuất chinh, vũ y xé rách y phục áo hồng trên người, lộ ra lớp áo cánh ngắn, vọt vào bên trong quân địch.

Lí Vị Ương chăm chú xem, sau một hồi chinh chiến, sắc mặt nàng trở nên phức tạp. Trên đại điện, các tướng lĩnh đã từng nhiều lần ra chiến trường cũng đều xem rất chuyên chú, hiển nhiên một khúc trận nhạc này gợi lên rất nhiều suy nghĩ. Phu nhân cùng các tiểu thư còn lại tuy rằng xem không hiểu, nhưng cũng biết nhạc khúc bố trí xảo diệu, lại vô cùng mạnh mẽ, khẳng định chắc chắn đây là một màn diễn hay.

Lí Vị Ương xem từ đầu tới cuối, vũ đội xếp thành hình vòng cung, phía trước bắt chước chiến xa, phía sau xếp thành hàng ngũ, đội hình triển khai như diều hâu dang rộng hai cánh, mô phỏng đội ngũ tiên phong dàn thế trận đánh giặc. Các động tác của vũ y nhạc khúc bày ra các loại trận thế, hào hùng, dồn dập, có mang theo một loại uy hiếp, làm người xem kinh sợ vài phần.

Nhưng nếu chỉ có thế, Lí Vị Ương cũng không cảm thấy xuất sắc gì, chỉ như vũ khúc mừng lễ tầm thường thôi. Quan trọng nhất là phần biểu diễn của Vương Tử Khâm, bày ra các loại trận pháp khác nhau, tỷ như trận đồ bát quái, tát tinh trận, uyên ương trận, xếp thành một hàng dài, nhị long xuất thủy trận, thiên địa tam tài trận, tứ môn lật tẩy trận, ngũ hổ đàn dương trận, lục đinh lục giáp trận, thất tinh bắc đẩu trận, bát môn kim khóa trận, cửu tự liên hoàn trận, thập diện mai phục trận. Mười đại kỳ trận này, mỗi trận đều vô cùng biến hóa, nhưng đều bị nàng mượn động tác từ vũ y, bài bố trận hình, đồng loạt phá giải.

Ánh mắt Lí Vị Ương một lần nữa dừng trên người Vương Tử Khâm, nhưng nhìn với ánh mắt khác lúc trước. Nữ tử như vậy, cũng xem là kỳ tài!

Vũ khúc này có tất cả bảy biến, mỗi biến mười hai trận, xong hết cùng đã hơn một canh giờ. Cuối cùng, bốn mươi người theo thứ tự lui ra, tượng trưng cho việc phá trận thành công, nhạc khúc lại khôi phục âm điệu như lúc mới bắt đầu, theo đó là một hồi chuông vang lên, âm thanh từ cao xuống thấp, chung quanh dần bình tĩnh trở lại, nhóm vũ y xoay quanh trên đất, phủ phục quỳ gối, tất cả đã trở lại yên tĩnh như ban đầu. Hoàng đế vẫn chưa nói gì, sớm đã có tướng lĩnh kiềm chế không được nói: “Hay lắm! Khúc vũ này nói là đánh giặc, trận pháp diễn biến vô cùng tinh diệu, Vương tiểu thư quả nhiên là kì tài, tuyệt đối không có người thứ hai!”

Vương Tử Khâm y phục nhẹ nhàng, hành lễ với Hoàng đế, nói: “Bệ hạ võ công thao lược, thiên hạ biết rõ. Thần nữ chẳng qua chỉ lấy vũ khúc miêu tả bệ hạ anh tài, thiên hạ kính sợ, thời kỳ quốc thái dân an, dân chúng an cư lạc nghiệp.”

Hoàng đế đứng lên, cất cao giọng nói: “Trẫm xem trận khúc này, tâm ý thật sâu, Vương tiểu thư quả nhiên độc đáo, thật sự khó ai bì được! Về sau trận khúc này vẫn nên sửa đổi đôi chút, hiện thời chỉ có bốn mươi chín người, khí phách không đủ lớn, nên tăng lên bốn trăm chín mươi người mới tốt! Tài trí như vậy, nhất định phải ban thưởng! Người đâu, ban thưởng Vương Tử Khâm một tòa ngọc bích Quan Âm, trăm lượng hoàng kim!”

Hoàng đế lời kia vừa thốt ra, mọi người lập tức đều nhìn về phía Vương Tử Khâm, vẻ mặt yêu thích và ngưỡng mộ, nhưng nàng vẫn là sắc mặt bình tĩnh, đôi mi thanh tú như núi xa, bên môi ý cười trong suốt, phảng phất như việc phong thưởng này cùng nàng không có quan hệ, mọi người nhìn nàng, mắt hạnh thâm thúy khó dò, đôi mắt phượng cùng lông mi đen dài càng tăng thêm cảm giác thần bí.

Nàng nhẹ nhàng quỳ xuống cảm tạ ân điển Hoàng đế, sau đó đi vào bên trong đám nữ quyến. Không biết vì sao, một người xuất sắc như vậy, lại không muốn để người khác chú ý tới nàng. Nếu không có Hoàng đế điểm tên của nàng, mọi người tuyệt đối sẽ không biết được nàng luôn ngồi đó.

Hoàng đế mỉm cười lớn tiếng nói: “Vương gia, thiên kim đã hứa gả cho ai chưa?”

Mọi người tim đập nhanh hơn, chẳng lẽ Hoàng đế lại muốn ban hôn, vừa rồi Lư Chẩn đã phải cưới một lão bà, chẳng lẽ Hoàng đế còn muốn đem Vương Tử Khâm ban cho một người chưa vợ sao? Bệ hạ thật sự là điên rồi!

Nghe đến đó, Trấn Đông tướng quân Vương Quỳnh tỉnh ra, vội vàng khom người nói: “Bẩm bệ hạ, tiểu nữ quả thật chưa hứa hôn.”

Hoàng đế ha ha cười, trong ánh mắt càng tươi cười, nói: “Giai nhân như thế, quả là xứng đôi với Húc Vương.”

Lời vừa nói ra, ánh mắt Lí Vị Ương đột nhiên sắc lạnh, thầm nghĩ quả nhiên đã đến, hoá ra Hoàng đế chính là chờ đến lúc này! Đầu tiên là ban hôn cho Lư Chẩn, cốt để Bùi Hậu cùng Thái tử kinh sợ, nhưng quan trọng nhất là muốn Nguyên Liệt hiểu rõ, trên đời này không ai có thể chống đối ý chỉ của hắn, hắn có thể nâng ngươi lên tận trời, cũng có thể dẫm nát ngươi!

Hiện giờ nếu Nguyên Liệt thức thời, nên lập tức đứng dậy khấu tạ ân điển bệ hạ. Nhưng Nguyên Liệt vẫn ánh mắt bình tĩnh ngồi tại chỗ, vẻ mặt không hề có chút dao động.

Lí Vị Ương chú ý tới, Vương Tử Khâm luôn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt phong tình nhẹ nhàng lướt qua Nguyên Liệt, không hề có chút ngượng ngùng, chính là đang quan sát đánh giá thái độ, sau đó ánh mắt buông xuống. Lí Vị Ương đè nén lại khó chịu trong lòng, ánh mắt nhìn thẳng về phía Nguyên Liệt, nàng thật muốn biết —— lúc này rốt cuộc hắn sẽ lựa chọn gì! Hoàng đế nhìn Nguyên Liệt, Bùi Hậu cũng nhìn Nguyên Liệt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Húc Vương, thật lâu sau, toàn bộ đại điện đều là một khoảng tĩnh mịch.

Người Quách gia trong lòng cả kinh, Hoàng đế muốn ban hôn cho Húc Vương cùng thiên kim Vương gia, Gia nhi nên làm sao bây giờ? Quách phu nhân trong lòng lo lắng, quay đầu nhìn Lí Vị Ương, thấy nàng vẫn vẻ mặt lãnh đạm, bộ dáng thong dong, như thể không bị chuyện vừa rồi tác động đến. Quách phu nhân trong lòng càng thêm bất an, bà hiểu tính cách Gia nhi, nhìn bề ngoài dường như không có chuyện gì, không ai có thể đoán được trong lòng nữ nhi này đang nghĩ gì. Bà nghĩ đến đây, không khỏi càng thêm sầu lo.

Nếu nói ai đó vui mừng cho hôn sự này, thì phải là Tĩnh Vương Nguyên Anh. Hắn dừng ánh mắt trên người Nguyên Liệt, dần dần hiện ra một tia trào phúng, ngươi đối với Quách Gia chung tình thì sẽ thế nào? Chẳng lẽ ngươi dám phạm ý chỉ phụ hoàng sao? Hoàng đế Việt Tây ban hôn, trên đời này không ai dám cự tuyệt! Nếu ngươi hôm nay cự tuyệt, chỉ sợ đầu ngươi sẽ rơi.

Bùi Hậu cười nhẹ, xem ra vị Vương tiểu thư này chính là thê tử mà Hoàng đế chọn cho Nguyên Liệt. Ánh mắt nàng dừng trên khuôn mặt Vương Tử Khâm, giấu đi một tia âm trầm.

Vương gia cùng Quách gia đều là gia môn hiển hách, trên có đại tướng quân Vương Cung, dưới có phó Thượng Thư Vương Du, họ nội có đại học sĩ Vương Quân, họ ngoại có Trấn Đông tướng quân Vương Quỳnh, những người này đều là hạng người khôn khéo có năng lực, hơn nữa cũng không tham dự tranh đấu, xưa nay luôn phụng sự vì hoàng thất. Càng quan trọng hơn là, năm đó Bùi Hậu đã từng muốn Thái tử cưới trưởng nữ Vương thị, nhưng lại bị người Vương gia khéo léo từ chối. Hiện thời đến phiên tiểu nữ nhi của Vương gia, Hoàng đế muốn gả nàng cho Húc Vương Nguyên Liệt. Tốt! Chuyện này thật sự là quá tốt! Bùi Hậu dưới tay áo tay đã nắm chặt, móng tay dường như đâm thủng lòng bàn tay, nhưng trước mặt mọi người nàng luôn thể hiện vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí còn ẩn ẩn mang theo ý cười, như đang cảm thấy vui vẻ trước chuyện này.

Mọi người đều đang chờ Húc Vương Nguyên Liệt đứng dậy tạ ơn, hắn lại vẫn ngồi tại chỗ như là không hề nghe thấy.

Hoàng đế mất kiên nhẫn, cao giọng nói: “Húc Vương, ngươi thấy tiểu thư Vương gia thế nào?”

Nguyên Liệt đang bị mọi người chú ý, sắc mặt hắn trầm xuống, đuôi lông mày mang theo sát khỉ khiến người ta sợ hãi: “Bệ hạ, nữ tử Vương thị quá hoàn mỹ, vi thần không xứng với nàng!”

Những lời này vừa nói ra, mọi người trong đại điện đều kinh hãi, trên mặt mang theo sự tức giận, Húc Vương này cũng quá lớn mật, dám cự tuyệt hôn sự Hoàng đế ban cho trước mặt mọi người! Có ngự sử nhiều chuyện muốn nói gì đó, nhưng bị ánh mắt sắc lạnh của  Nguyên Liệt liếc qua, tất cả mọi người đều rụt cổ lui lại. Rõ ràng là nam tử tuấn mỹ như vậy, lại có khí thế bức người, bất luận kẻ nào cũng không dám trước mặt hắn làm càn. Lí Vị Ương mỉm cười, nếu không tùy ý làm bậy, hắn đã không là Nguyên Liệt.

Giờ phút này, Hoàng đế cơ vẻ mặt lạnh băng, cau mày, trừng mắt nhìn Nguyên Liệt nói: “Ngươi nói vậy là muốn kháng chỉ không tuân sao!”

Nguyên Liệt nhướng mày, mỉm cười nói: “Bệ hạ ra ý chỉ muốn đem Vương tiểu thư gả cho thần khi nào? Ngài vừa rồi rõ ràng chỉ hỏi Vương tiểu thư cùng Húc Vương có xứng đôi hay không— đây không phải đang hỏi vi thần sao? Chẳng lẽ là thần hiểu sai ý? Ai, việc này quả thực khó nói, vừa rồi thần đã cự tuyệt, thật sự là nước đổ khó hốt.”

Hoàng đế trong lòng vô cùng tức giận, hắn ở trong triều hô gió gọi mưa, không gì không làm được, nhưng mỗi khi ở trước mặt đứa con trai này, đều không tự chủ được mà cam chịu, trước mắt rõ ràng tất cả mọi người nghe thấy bản thân có ý muốn ban hôn, hắn lại cố ý làm bộ như không rõ, loại nghiệt súc này, không bằng cứ đánh chết quách đi.

Trong lòng hắn lửa giận càng sâu, nhưng hắn đối với Húc Vương Nguyên Liệt thực sự không có cách nào. Đứa con trai này là do hắn sinh ra, là do hắn tỉ mỉ đào tạo bồi dưỡng, nhưng khi lớn lên, lại chỉ tâm tâm niệm niệm nghĩ đến Lí Vị Ương, chưa từng để phụ thân này vào trong mắt. Lần trước đã ban chết cho Lí Vị Ương, cũng là muốn cảnh cáo hắn, nhưng hiện thời hắn lại không chút sợ hãi, còn dám cự hôn trước mặt mọi người!

Vương Tử Khâm văn thao võ lược tinh thông, lại rộng lượng bao dung, khí chất phi phàm, cũng không phải loại nữ tử thích tranh đấu, rất phù hợp làm thê tử của hắn, tương lai nhất định tương trợ cho hắn, sau lưng còn có thế lực Vương gia chống lưng! Hắn chẳng lẽ không hiểu nổi khổ tâm của người làm phụ hoàng này? Cưới Lí Vị Ương thì có gì tốt, Quách gia quá trung lập tự bảo vệ mình, Lí Vị Ương lại là nữ tử tâm cơ âm trầm, oán hận đầy người, cưới nàng, Nguyên Liệt chỉ rước thêm vô số phiền toái.

Nhưng Vương Tử Khâm thì hoàn toàn khác, năm đó Trấn đông tướng quân đi bình định Ký Châu, phu nhân hắn bị phản quân giam giữ làm con tin, lúc đó Vương Tử Khâm mới có mười ba tuổi đã âm thầm trốn thoát, một đường cứu tế nạn dân, tuyển nhận mấy trăm người lập thành đội ngũ, còn liên lạc với quân đội chung quanh, hơn ba tháng tập luyện đã hình thành một đội có môn quy, cuối cùng số lượng đạt tới hơn vạn người, với một nữ tử mà nói, đây quả thực là kỳ tích. Nàng thống lĩnh quân đội này, thế như chẻ tre, công chiếm Ký Châu, cứu được mẫu thân nàng. Một nữ tử làm chủ soái, đã là một chuyện vô cùng nực cười, hơn nữa tuổi lại còn nhỏ như vậy, căn bản đội quân sẽ không phục, nhưng đội ngũ của nàng quân kỷ nghiêm minh, làm ra làm, tất cả mọi người đối với nàng đều kính cẩn tuân mệnh. Sau này tìm hiểu, Hoàng đế phát hiện trực giác của nàng ở lĩnh vực quân sự có thể nói là thiên tài, ngay cả đối thủ của Trấn Đông tướng quân cũng từng bại ở trong tay nàng nhiều lần.

Nàng bề ngoài nhu nhược, trên thực tế lại là một nữ tử văn võ song toàn. Có thể nói, Trấn Đông tướng quân chính là dựa vào tài năng khắc chế cường địch của nàng ấy. Đối với Hoàng đế, Nguyên Liệt hiện thời vẫn chưa đủ mạnh, Vương Tử Khâm lại đoan trang đại khí, không hề kiêu ngạo. Nếu như Vương gia cùng Húc Vương liên kết, nhất định sẽ chiếm thế thượng phong, đế vị của hắn sau này sẽ vô cùng vững chắc.

Nữ tử như vậy, Lí Vị Ương sao có thể so bì được, nếu Nguyên Liệt là người thông minh, hắn nên biết phải lựa chọn gì.

Thấy thái độ của Nguyên Liệt như thế, tất cả mọi người biết hắn muốn cự hôn, không khỏi đều nhìn về phía vị Vương tiểu thư kia, thấy nàng vẫn thái độ như trước, không kiêu ngạo, không siểm nịnh, vẻ mặt đạm mạc, phảng phất như cũng không thèm để ý.

Hoàng đế nhìn chằm chằm Nguyên Liệt, thấy hắn bày ra bộ dáng hoàn toàn không thèm để tâm, không khỏi tức giận đem nữ tử xinh đẹp trong lòng đạp khỏi ghế, nàng kia kinh hô một tiếng, ngã xuống bậc thềm, thái dương đụng vào góc cạnh, lập tức máu chảy như nước, nàng ôm đầu, không dám kêu la, rơi lệ đầy mặt.

Mọi người thấy cảnh tượng này, trong lòng không khỏi giật mình, xem ra bệ hạ lần này là muốn trách phạt Húc Vương. Thái tử cười lạnh, tốt lắm, Húc Vương ngươi ngang nhiên to gan lớn mật như thế, ta thật muốn xem phụ hoàng lúc này còn có thể bỏ qua cho ngươi không!

Ai ngờ ngay sau đó, Hoàng đế lại làm một việc nằm ngoài dự kiến mọi người, hắn cười ha hả, giọng nói vang dội: “Thôi thôi, ngươi thích cô nương nào, sau này hãy nói với trẫm để trẫm ban hôn, trẫm đối với ngươi khoan dung độ lượng, coi như là không làm thất vọng hoàng huynh!” Hắn nói như vậy, cũng là nhắc tới phụ thân Húc Vương, mọi người thở dài nhẹ nhõm một hơi, xem ra bệ hạ là đang nể mặt lão Húc Vương nên mới quyết định khoan dung cho Nguyên Liệt.

Nguyên Liệt cười nhẹ, từ chối cho ý kiến.

Hoàng đế trên mặt tươi cười, nhưng trong lòng lại vô cùng tức giận, hắn hận không thể chạy đến đá cho tiểu tử này một cước, trước mặt mọi người, hắn chỉ có thể làm ra dáng vẻ thong dong rộng lượng như vậy.

Trấn Đông tướng quân Vương Quỳnh lo lắng nhìn Vương Tử Khâm, không nói câu nào, thầm nghĩ nàng trước mặt mọi người bị người khác cự hôn, nhục nhã như vậy không biết nàng có chịu được không. Vương Diên không khỏi nắm chặt nắm tay, định bụng sẽ đứng lên đi tìm Nguyên Liệt, đột nhiên bị Vương Quảng bên cạnh giữ lại.

Vương Quảng thấp giọng nói: “Vương Diên, không cần xúc động!”

Vương Diên vô cùng tức giận: “Muội muội có cái gì không tốt, có chỗ nào không xứng với Húc Vương? Hắn còn dám trước mặt mọi người cự hôn, muốn muội muội ta khó xử!”

Vương Quảng là người tính tình ôn hòa, hắn thấp giọng nói: “Bất luận như thế nào, không cần phải tức giận ở đây, bằng không sẽ chỉ làm những người khác nhìn vào Vương gia chúng ta chê cười.” Húc Vương theo đuổi thiên kim Quách gia, chuyện này ai ai cũng biết. Nhưng bọ họ thật không ngờ Nguyên Liệt lại có lá gan này, dám cự tuyệt Hoàng đế giết người như ma, e rằng hắn là người người duy nhất từ khi khai quốc tới nay!

Bất kể là ai cũng không dám dây dưa trước mặt Hoàng đế, duy nhất chỉ có Nguyên Liệt, không hề lưu tình cự tuyệt Vương Tử Khâm. Cự tuyệt muội muội tài mạo song toàn, trong thiên hạ không có người thứ hai. Đối với Vương Diên, muội muội hắn so với Quách Gia kia xuất sắc hơn nhiều lắm. Không cần nói đến tướng mạo, lại càng không nói đến cầm kỳ thư họa, bản thân muội muội văn võ song toàn, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, lại hiểu biết về quân sự, là một kỳ tài chân chính, nam tử bọn họ còn không bằng, Nguyên Liệt có gì mà không vừa lòng! Lại còn dám nói, muội muội không phù hợp với hắn, quả thực là buồn cười, Quách Gia kia là cái thá gì mà dám so sánh với Vương Tử Khâm. Vương Diên càng nghĩ càng tức giận, phanh một tiếng, đã bóp nát chén rượu trong tay hắn.

Vương Quảng vội vàng nhắc nhở hắn không nên quá đáng, từ đáy lòng lại thở dài, vấn đề này quả là nan giải, Húc Vương Nguyên Liệt xưa nay thích thiên kim Quách gia, sự si tình này kỳ thực hắn cũng có thể thông cảm. Nghĩ đến đây, Vương Quảng không khỏi nhìn về phía Quách Gia, thấy được đôi mắt đối phương như bầu trời đêm, lúc này đang dừng ở trên người Húc Vương Nguyên Liệt, lẳng lặng mỉm cười, không biết là đang suy nghĩ cái gì. Vương Quảng thở dài rất nhỏ, trong đầu bỗng dưng nhớ tới, lần trước ở sân sau chùa tế tự đã từng chứng kiến Lí Vị Ương cùng Bùi Bật đánh cờ miệng, thần thái nàng tự tin, đến nay còn làm hắn khó quên. Có thể nghĩ, thiên kim tiểu thư Quách gia này cũng không là hạng người bình thường, nếu đấu với muội muội hắn, kết quả còn chưa biết ai thắng…

Lí Vị Ương cảm nhận được có ánh mắt nhìn nàng, nàng quay đầu, vừa vặn bắt gặp ánh mắt Vương Tử Khâm, thấy trong đôi mắt đẹp kia thoát ra một tia phức tạp. Lí Vị Ương mỉm cười với nàng, bình tĩnh không lộ ra cảm xúc, Vương Tử Khâm cũng nở nụ cười, trong mắt như có lửa, sau đó dời ánh mắt sang chỗ khác.

Lí Vị Ương nhìn xuống, lông mi thật dài che lại ánh sáng dị thường trong đáy mắt, tiểu thư Vương gia bị cự hôn trước mặt mọi người, không biết trong lòng là cảm giác gì… Chẳng qua, Lí Vị Ương nàng là loại người gì, nàng sẽ không nhường nhịn! Chẳng sợ ngươi là Hoàng đế, hay là thần tiên thì cũng vậy, không một ai có thể cướp đi người nàng muốn từ trong tay nàng!

—— lời ngoài mặt ——

Phá trận khúc là kết hợp Tần Vương phá trận khúc cùng Lan Lăng vương phá trận khúc hai người lịch sử ghi lại cùng video clip ghi lại (mọi người rành search google đi ha)

Dưới lầu bình luận ta đều nhìn, đặc biệt cảm tạ duệ chủ tử khẳng khái trần từ, nói, duệ chủ tử, ngươi là kia năm tiến cung?

Advertisements

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: