Advertisements

Thứ nữ hữu độc- Phiên ngoại 9

Phiên ngoại 9: Lý Trường Nhạc kiếp trước.

0a2a5e43fbf2b211f1c86b74cb8065380cd78e3c1

Trong phòng sực nức mùi đàn hương, mùi hương lịch sự tao nhã mà ấm áp, Nguyên Liệt đang xem mật báo trên tay, thỉnh thoảng ngước mắt lên, lặng lặng nhìn Lí Vị Ương đang nằm nghiêng đọc sách trên trên sạp mĩ nhân.

 

Ánh mắt nàng khép hờ, gương mặt trầm tĩnh, khóe môi mang ý cười, giống như hoa sen dưới ánh trăng thanh nhã trong đêm tối, mang theo sự cao ngạo cùng trong trẻo, nhưng cũng không kém phần lạnh lùng, trong tay nàng cầm một quyển sách đang xem chăm chú.

Hắn mỉm cười.

Bề ngoài Lý Vị Ương thoạt nhìn ôn hòa, nhưng ở Việt Tây, mọi người ai ai cũng biết nàng là một nữ nhân đanh đá, sắc bén và kiêu ngạo. Nàng giống như mặt nước dịu dàng, thoạt nhìn vô cùng tĩnh lặng, nhưng thời điểm cuộn sóng thì có thể nhấn chìm tất cả mọi thứ.

 

Mọi người đều nói, Nguyên Liệt sợ nhất chính là vị vương phi này. Bởi vì hắn nắm quyền lực trong tay, địa vị hiển hách, mọi người đều kính sợ hắn, duy chỉ có lời Lý Vị Ương nói, hắn không thể không nghe.

Một ngày kia, hắn sinh bệnh, sốt cao không dậy được, lại vẫn còn muốn đi tuần tra trong quân. Đại phu cật lực khuyên bảo, hắn lại vẫn kiên quyết muốn đi, Lý Vị Ương liền đem một quyển sách gõ lên đầu hắn bắt hắn quay lại. Lúc đó tất cả mọi người đều ngây dại, phó tướng đi theo hắn đã lâu còn cho rằng hắn sẽ vô cùng tức giận, ai ngờ hắn lại nghiêm mặt che kín đầu, làm như người bị dọa đánh không phải là hắn vậy.

 

Nếu hắn dám làm trái ý Vị Ương, nàng rất có khả năng sẽ đem hắn lột bỏ quần áo, treo lên đánh cho một trận tơi bời.

 

Sau này, có một viên quan còn chưa thông báo trước tiếng nào với hắn mà đã đưa tới hai mươi mỹ nhân, người nào cũng dáng người yểu điệu, khuôn mặt xinh đẹp tựa thiên tiên đưa vào Vương phủ. Viên quan này còn ngu ngốc không ai bằng, trên triều cũng thường a dua nịnh nọt hắn, hắn vừa nghe xong mặt quả nhiên biến sắc, sợ Vị Ương hiểu lầm vội vàng chạy về phủ, lúc này mới phát hiện hai mươi mỹ nhân kia đều đã bị Vương phi đuổi đi rồi, một đám cô nương nũng nịu, quyến rũ là thế, lại bị Vương phi cho xuống điền trang mới mua để khai hoang.

 

Vì thế, chỉ qua một đêm Vị Ương liền nổi danh. Tất cả mọi người quá sợ hãi, ban đầu bọn họ cho rằng Nguyên Liệt là một người ngoan độc, không nghĩ tới vị Vương phi này so với hắn còn lợi hại hơn, ghen có thể đạt đến trình độ này, không chút che giấu, thật là một người kỳ lạ.

 

Vì vậy mà Nguyên Liệt cơ hồ đã trở thành trò cười cho toàn bộ Việt Tây.

 

Có nhiều người nói, tất cả đều là vì vị Vương phi này có xuất thân công thần Quách thị, cho nên Vương gia mới cũng phải nhường nhịn nàng.

 

Một số người lại nói, trước kia Vương phi và Vương gia là thanh mai trúc mã, lúc còn nhỏ vô tư, cho nên Vương gia mới sợ nàng như vậy.

 

Nguyên Liệt lại cho rằng, trên đời này không phải ai cũng thích giai nhân nhu tình như nước, bọn họ là người tầm thường thì cũng chỉ có thể tương xứng với những nữ tử tầm thường, ai có thể thấu hiểu được Lý Vị Ương? Bọn họ đều không hiểu được, cho nên không có tư cách bình luận.

Vì việc này mà Quách phu nhân nhắc nhở Vị Ương lúc này phải chú ý lời đồn bên ngoài, Nguyên Liệt nhìn liếc mắt một cái, nói: “Mẫu thân, bọn họ là đang đố kị.”

 

Quách phu nhân: “…”

 

Nếu người trong cuộc đã không để ý, ý kiến của người khác căn bản không quan trọng.

 

Nguyên Liệt nhẹ nhàng cười, đột nhiên nghĩ đến bản thân còn có công văn phải xử lý, gương mặt tuấn tú của hắn nhất thời trở nên khổ sở, chạy nhanh đến, cầm lấy tập giấy Tuyên Thành đọc nhanh như gió.

 

Không gian quá mức yên tĩnh, không khí vô cùng ấm áp, Lí Vị Ương bất giác nằm trên sạp lơ mơ ngủ.

 

Mông lung trong giấc mơ, nàng dường như thấy một tòa cung điện. Khuôn viên hoa lệ, giữa ánh sáng mờ ảo, một bức tường đỏ trang nghiêm, ngói lưu ly màu vàng dưới ánh mặt trời vô cùng rạng rỡ, mái chạm hình rồng cong cong giống như đang muốn bay lên, nổi bật trên nền trời xanh thẳm. Trên hành lang lát đá xanh của cung điện, cách mỗi mười bước lại có cung nữ cúi đầu nín thở đi qua, làn váy bay bay xinh đẹp tựa như mây, không hề phát ra tiếng động.

Cảnh tượng này vô cùng quen thuộc, làm Lí Vị Ương trong lòng cảm thấy rùng mình.

Nàng đứng phía trước cửa sổ, nhìn mỹ nhân bên trong đang trang điểm. Ánh mặt trời rực rỡ bao phủ lên người nàng, mùi hương long đản quen thuộc tỏa hương trong điện, mỹ nhân trong gương đồng đang chăm chú vẽ lông mày, nhìn lại một lượt, mỉm cười, giống như hoa xuân đua nở, nhan sắc như trăng đêm trung thu, bốn phía giống như có nhã nhạc khinh tấu, Tiên Tước bay quanh, trong lúc mơ hồ, ba hồn bảy vía cũng bị đoạt đi một nửa.

Khuôn mặt này, Lí Vị Ương sẽ mãi không quên.

 

Đó là tỷ tỷ của nàng Lí Trường Nhạc, đích nữ Lí phủ, xinh đẹp tựa thiên tiên.

Nhưng đuôi mắt của nàng đã có dấu vết của năm tháng, cho dù trang điểm tỷ mỉ, những nếp nhăn nhỏ dày đặc vẫn nhìn thấy rõ ràng, khóe miệng lúc nào cũng cong lên như đang cười mà bây giờ rũ xuống.

Đây là dấu hiệu của tuổi già, mặc dù nàng là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, cũng không thể may mắn tránh khỏi.

 

Lí Trường Nhạc không vui nhìn chính mình trong gương, dặn dò cung nữ thay nàng nhổ đi sợi tóc bạc ở chỗ thái dương, sau đó mới cầm trâm phượng cài lên trên đầu.

Lúc này, các cung nữ lần lượt đi vào, trên khay trong tay bày biện vô số trâm cài kim quang lộng lẫy, nhất loạt mở ra cho nàng xem, cơ hồ mất nửa canh giờ, nàng mới miễn cưỡng cảm thấy vừa lòng chọn được một chiếc, đứng dậy bắt đầu mặc vào ngoại bào, xiêm y có cổ tay áo thật dài, dùng kim tuyến thêu hoa văn, làn váy còn thêu phượng hoàng rất sống động, dưới ánh mặt trời giống như một ngọn lửa màu vàng, vô cùng xinh đẹp lộng lẫy.

 

“Oang” một tiếng, trong đầu Lí Vị Ương phảng phất như có cái gì đó vỡ ra.

 

Lúc này, nàng thật sự gặp được Lí Trường Nhạc, nhưng không phải kiếp này, mà là kiếp trước, nàng đã từ rất lâu không còn nghĩ tới sự tình trước kia …Đây là trí nhớ đến từ quá khứ của nàng, kiếp này chấp niệm của nàng vẫn nhiều như trước.

 

Đúng vào lúc này, cung nữ tiến đến bẩm báo: “Nương nương, Khang Hoa phu nhân cùng Phi Nguyệt tiểu thư đến.”

 

Nét mặt Lí Trường Nhạc biến đổi, thanh âm lạnh lùng: “Cho các nàng vào đi!”

 

Chờ hai người tiến vào trong điện, Lí Vị Ương tinh tường quan sát gương mặt một đôi mẫu nữ kia. Phụ nhân trung niên là ngũ muội của nàng Lí Thường Hỉ, tuy rằng khuôn mặt trở nên già đi rất nhiều, tóc mai đã có mấy sợi bạc, nhưng nàng cũng mặc một thân hoa phục, vênh váo tự đắc, ánh mắt đầu mày đều giữ dáng vẻ như xưa không có gì thay đổi. Nữ tử còn lại là một tiểu thư xinh đẹp, khuôn mặt thiếu nữ kiều mị, đi vào trong điện phảng phất mang theo một loại không khí mới mẻ tươi mát.

 

“Các ngươi còn có mặt mũi tới gặp ta sao?”  Khuôn mặt Lí Trường Nhạc lạnh như băng, rất kiếm khi thấy vẻ nghiêm nghị như vậy.

 

Lí Thường Hỉ vội vàng kéo nữ nhi của mình quỳ xuống: “Nương nương, muội mang theo nữ nhi đến thỉnh tội với nương nương, mong người từ bi, bỏ qua cho nó lần này đi!”

 

Lí Trường Nhạc bỗng chốc như bị đâm vào chỗ đau, dựa vào ghế mà đứng lên, nổi giận mắng: “Ngươi đưa nữ nhi bảo bối của mình vào cung, nói là đến bầu bạn với ta, nhưng thực tế sớm đã tính kế, muốn vào cung để được bệ hạ sủng ái! Là lúc ở yến hội đã thấy được bệ hạ một lần, các ngươi liền thương nhớ bệ hạ, si tâm vọng tưởng, có phải hay không?”

 

“Nương nương, nữ nhi… Vạn vạn không có ý nghĩ như vậy, là bệ hạ người…” Hai gò má thiếu nữ phiếm hồng, trong lúc này vô cùng quẫn bách.

 

Lí Trường Nhạc ánh mắt như tóe lửa, lúc này ôn nhu hòa khí trong lòng nàng đã không còn sót lại chút gì, cười lạnh điềm nhiên nói: “Tiểu tiện nhân không biết xấu hổ, bệ hạ là dượng của ngươi, lại bị ngươi ép buộc làm ra sự tình trái với luân thường đạo lý, bên ngoài đã đồn đãi ồn ào huyên náo, ngươi quả thực làm ta mất mặt.”

 

Lí Thường Hỉ ánh mắt bất an chuyển động đứng lên, vội vàng nói: “Nương nương, có nói cũng không thể nói như vậy, bệ hạ muốn sủng ái ai, ngài ngăn cản cách nào cũng không hết!”

 

“Ta cho ngươi phong hiệu, lại giúp ngươi chiếu cố nữ nhi, các ngươi hồi báo ta như thế này sao? Nếu không có ta, các ngươi cũng chỉ là con chuột trên phố, làm sao có được vinh hoa phú quý như vậy! Thật sự là lang tâm cẩu phế! Nói cái gì bệ hạ sủng ái tiện nhân kia, nếu mẹ con ngươi không tính kế, nếu không cố ý xu nịnh, bệ hạ làm sao có thể liếc mắt nhìn đến nữ nhi của ngươi một cái? !” Lí Trường Nhạc càng nghĩ càng giận, huyệt thái dương gân xanh ẩn ẩn nhảy lên, hơi thở hổn hển, hiển nhiên đã giận đến cực điểm, “Tiện nhân, các ngươi đều là tiện nhân!”

 

Nàng có dung mạo tuyệt sắc, nhưng vì quá độ phẫn nộ bắt đầu trở nên vặn vẹo, nhìn càng thêm phần già nua, hoàn toàn khác biệt với thiếu nữ thanh xuân tươi trẻ đang quỳ phía dưới.

“Nương nương, ngài đương nhiên đối với mẹ con nữ nhi ân trọng như núi.” Thiếu nữ nỉ non đứng lên, bộ dáng đáng thương: “Nhưng phụ thân nữ nhi chết sớm, hai mẹ con nữ nhi không nơi nương tựa, bệ hạ nếu là cố ý muốn sủng hạnh, một nữ tử như nữ nhi có thể kháng cự thế nào? Cầu xin nương nương cho nữ nhi một con đường sống, đừng để cốt nhục trong bụng nữ nhi không nơi nương tựa…Sau này nữ nhi sẽ kết cỏ ngậm vành báo đáp nương nương… ” Nàng một câu cũng nói không xong, nhưng ý tứ thật rõ ràng , nàng đã mang thai đứa con của Hoàng đế, phải cho nàng vào cung.

 

“Thật không biết xấu hổ!” Lí Trường Nhạc giận giữ, chỉ hận không thể đi đến lột da mặt của đối phương để xả giận.

 

Lí Thường Hỉ khó nén đắc ý trong lòng: “Nương nương, ngài đã độc sủng nhiều năm như vậy, cũng nên thấy đủ rồi mới phải! Bệ hạ khỏe mạnh hưng thịnh là thế, có lý nào lại không được sủng hạnh nữ tử tuổi trẻ, Phi Nguyệt của chúng ta mĩ mạo như thế, lọt vào mắt xanh của bệ hạ cũng là nhân chi thường tình, ngài không bằng nghĩ rộng ra một chút, nếu là người khác vào cung, khó tránh được việc đối đầu với ngài, nhưng nếu Phi Nguyệt vào cung sẽ không như vậy, nương nương là dì của nó, nếu nó được sủng ái, cũng sẽ không quên ân điển của ngài…”

 

Lí Trường Nhạc bị mấy câu nói đó làm cho tức giận không thôi, Lí Thường Hỉ căn bản châm chọc bản thân nàng đã lớn tuổi, mĩ mạo suy giảm, càng ngày càng không giữ được tâm tư Thác Bạt Chân, không bằng buông sớm một chút, đừng nên độc chiếm sủng ái của hoàng đế nữa. Được lắm, một đôi mẹ con này vong ân phụ nghĩa, xem như nàng đã nuôi ong tay áo! Điểm đáng giận hơn nữa là Phi Nguyệt còn bày ra một bộ dáng thuần khiết không hề có chút áy náy, tựa như bản thân hoàn toàn vô tội, Lí Trường Nhạc cố nhịn xuống, đem hết toàn lực khống chế bản thân không cần phải thất thố trước mặt hai mẹ con này.

 

Quyến rũ Hoàng đế, tương đương phản bội lại người dì là Lí Trường Nhạc này, Phi Nguyệt đã lớn như vậy, đương nhiên hiểu rõ bản thân đang làm cái gì, mà lúc này lại còn đứng trước mặt nàng làm bộ như hết thảy cũng không phải mình sai, nha đầu này hiển nhiên ti tiện đến cực điểm, về phần Lí Thường Hỉ, rắp tâm xúi giục nữ nhi tới gần Thác Bạt Chân, căn bản là vô sỉ đến cực điểm!

 

“Ngươi nói đến nhân chi thường tình?” Lí Trường Nhạc không ngừng nghiến răng nghiến lợi.

 

Khẩu khí nàng mang theo ác ý cùng cay độc, Phi Nguyệt có chút kích động, liếc mắt nhìn Lí Thường Hỉ một cái, Lí Thường Hỉ lại vẫn như cũ vô cùng thản nhiên: “Nương nương, ngài đừng tức giận như vậy, muội cũng không có nói sai nửa chữ, có mới nới cũ, đây quả thật là nhân chi thường tình.”

 

Người cũ? Lí Trường Nhạc nàng nhận sủng ái vô tận, thế nhưng có một ngày cũng trở thành người cũ?  Cơn giận hừng hực lửa cháy phát tiết trong ý nghĩ Lí Trường Nhạc: “Nói khoác ko ngượng mồm! Ta phụ tá Hoàng đế nhiều năm như vậy, không biết hao phí mất bao nhiêu tâm tư, mà nữ nhi của ngươi chỉ bằng một gương mặt nũng nịu sẽ cướp được bệ hạ bên người ta sao? Còn dám ở trước mặt ta nói những lời vô liêm sỉ này!”

 

Lí Thường Hỉ cũng tức giận đứng lên: “Đại tỷ,tỷ còn mặt mũi nào mà nói những lời này? Năm đó tỷ đã cướp đi bệ hạ từ tay tam tỷ, oan hồn nàng vẫn còn ẩn khuất trong cung, tỷ cũng đừng năm mươi bước cười một trăm bước, Phi Nguyệt bất quá cũng chỉ là noi theo gương tỷ mà thôi!”

 

Nhắc tới Lí Vị Ương, Lí Trường Nhạc giống như bị người đến tát mạnh một cái, khuôn mặt đỏ bừng, trong lòng lửa giận tăng vọt, nàng há mồm muốn phản bác, nhưng một chữ cũng nói không nên lời. Không sai, trượng phu này là nàng cướp đi từ trong tay muội muội, vị trí hoàng hậu này cũng như vậy, nàng thậm chí còn bức tử Lí Vị Ương, khiến nàng chết thảm trong cung, người người đều nói trong lãnh cung đến bây giờ vẫn còn cô hồn của nàng. . . .

 

Chuyện này chưa từng có người nào dám ở nàng trước mặt nói ra, hôm nay bỗng chốc bị bị bóc trần, làm cho nàng triệt để lâm vào điên cuồng: “ Người đâu, lập tức tới đây, lôi mẹ con nhà này ra ngoài đánh trăm trượng.” Nàng lớn tiếng thét chói tai, vẻ mặt cương lãnh, cả người nổi trận lôi đình.

 

Nhưng trong thời khắc mấu chốt, nam nhân một thân long bào bước nhanh tiến vào đại điện, năm tháng đã lưu lại trên người hắn dấu vết thời gian trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, thần sắc lạnh lùng, nói: “  Có Trẫm ở đây, ai dám động đến một sợi tóc của Phi Nguyệt?”

Advertisements

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: