Advertisements

Thứ nữ hữu độc Chương 154

anywalls.com_56301

Chương 154: Bí mật am ni cô

Ngày mùng 5 tháng 5, hôn lễ của Tam hoàng tử và An Quốc công chúa trở thành một đại sự của kinh đô. Từ cửa thành đến giữa các ngã tư đường đều đã sớm giăng đèn kết hoa. Hoàng đế Việt Tây đã phái người tới đưa vô số lễ vật và vàng bạc châu báu, ước chừng phải năm trăm rương khiến mọi người hoa cả mắt. Vì để ái nữ nhận hết vinh quang, Bùi hoàng hậu còn đặt riêng cỗ kiệu làm từ vàng ngọc, lúc nâng kiệu cần mười sáu người nâng, thậm chí còn phô trương vượt quá cả loan giá của hoàng hậu Đại Lịch. Mặc dù như thế hoàng đế vẫn ân chuẩn cho An Quốc công chúa sử dụng cỗ kiệu này. Đây là ân điển vô cùng hiếm có từ khi Đại Lịch khai quốc tới nay.
Dựa theo quy chế, Tam hoàng tử xuất phát từ phủ của mình – nơi đã được tu sửa trước hôn lễ, xoay quanh đội ngũ đông nghịt mà vào cung đón An Quốc công chúa. Bởi vì dịch quán quá đơn sơ, An Quốc không hài lòng, hoàng đế Đại Lịch đã đồng ý cho phép nàng vào cung đợi gả. Đoàn người đi đến trong cung, vẫn không hề ngừng lại mà đi thẳng vào trong, cho đến khi tới gần cửa điện Sùng Văn, Thác Bạt Chân mới xuống ngựa, đứng từ xa lễ bái. Trong điện Sùng Văn, hoàng đế và hoàng hậu đang ngồi đó, trên mặt mỉm cười, phất tay ra hiệu cho bọn họ tiếp tục đi.
An Quốc công chúa thân phận đặc biệt, hoàng đế cố ý chọn ra mười nữ nhân Đại Lịch có xuất thân hiển hách, thân phận cao quý để làm bạn với tân nương, phải có mặt từ sang sớm khi bắt đầu trang điểm đến tối mịt mới thôi. Lí Vị Ương cũng ở trong mười người, hơn nữa lại là nữ tử có thân phận cao quý nhất, nghĩa nữ của thái hậu.


An Quốc công chúa ngồi ở trước bàn trang điểm, trên người mặc lễ phục màu đỏ, khuy cài áo hồ điệp, vạt áo san hô, trên đó còn thêu hoa văn phượng hoàng rực rỡ, ngọc bội vô giá được dây lụa bích thanh kết qua dài ba tấc, treo tua rua rủ xuống, thoạt nhìn diễm sắc bức người.
Trong gương đồng loáng thoáng nhìn thấy mười nữ tử xinh đẹp phía sau nàng, nhưng An Quốc không nhìn ai cả, chỉ chằm chằm vào một bóng dáng trong đó, đó là Lí Vị Ương, không nói lời nào, sắc mặt trầm tĩnh. Lúc sau, An Quốc công chúa khẽ nở nụ cười nhẹ, Lí Vị Ương, Thác Bạt Chân thích ngươi thì làm gì? Ngày hôm nay hắn vẫn phải thành thân với ta, chính là ta!
Đúng lúc này, thái giám bên ngoài đã hô lớn: “Đón dâu!”
Thời gian đến, có hỉ nương lập tức tới phủ hỉ khăn lên cho An Quốc công chúa, nàng lắc lắc đầu, cự tuyệt. Lại chạy tới kéo tay Lí Vị Ương, rụt rè nói: “Hoàng cô cô, ta có thể gọi cô như thế được không?” Bộ dáng vô cùng thân thiết, nếu ai không biết còn tưởng nàng và Lí Vị Ương rất thân nhau nữa.
Ngón tay An Quốc mảnh khảnh giữ Lĩ Vị Ương rất chặt, giống như muốn ấn vào trong da vậy, Lí Vị Ương thái độ trầm ổn, mỉm cười nói: “Đương nhiên là được!”
An Quốc công chúa thần sắc bất an như bao tân nương tử bình thường khác, “Cô cô tự mình đưa ta lên kiệu được không?” Dẫn tân nương tử lên kiệu đương nhiên là việc của hỉ nương, nàng ta lại nói như vậy, có vẻ như thật sự hồi hộp, mới cần người quen làm bạn, người ngoài cũng không quá để ý.
Lí Vị Ương có vẻ như không nhận ra tâm tư của An Quốc công chúa, cười nói: “Công chúa, mời.”
An Bình quận chúa tự mình đưa tân nương tử đi ra. Lúc bước ra, An Quốc công chúa hạ giọng nói: “Lí Vị Ương, ta biết Thác Bạt Chân vô cùng yêu thích ngươi.”
Lí Vị Ương mặt không đổi sắc, nhắc nhở: “Công chúa, cẩn thận dưới chân.”
An Quốc công chúa cười lạnh một tiếng, nói: “Hiện giờ ta là Vương phi của hắn. Hơn nữa, cả đời ngươi đều phải làm cô cô của phu quân ta.”
Lí Vị Ương dường như nghe không hiểu, chỉ dịu dàng nói: “Công chúa, sao lại không thoải mái, lúc này nếu muốn đi nhà xí chỉ sợ không tốt lắm đâu!”
Mọi người phía sau nghe thấy lời này, lập tức xì xào bàn tán, thỉnh thoảng còn có người cười trộm không thôi. Lúc này mà tân nương tử lại muốn đi nặng, thật là dọa chết người. An Quốc công chúa trong lòng tức giận, xem ra đối phương không coi nàng ra gì, quả thực là đáng ghét vô cùng! Nàng trầm giọng nói: “Được, ngươi cứ chờ xem!”
Lí Vị Ương đã đưa tay nàng cho hỉ nương đi tới, nói: “Công chúa, tạm biệt.”
Hỉ nương dắt An Quốc công chúa lên kiệu hoa vàng ngọc chói mắt kia, Thác Bạt Chân cưỡi con ngựa cao to, mặt mũi tuấn tú, thoạt nhìn khiến người khác không dám nhìn thẳng, Lí Vị Ương nhìn từ phía xa, cười lạnh. Hôn sự này, thật đúng là quá hợp nhau.
Nhưng vào lúc này, một người đi từ hành lang tiến lại gần, mọi người đứng sau Lí Vị Ương đều cúi người hành lễ: “Công chúa!”
Lí Vị Ương cũng nhìn lại, Vĩnh Ninh công chúa đứng đằng sau nàng, vẻ mặt tươi cười nhìn nàng. Lí Vị Ương hơi nhướng mày: “Công chúa đi dự tiệc bây giờ chứ?” Trong phủ tam hoàng tử còn muốn tổ chức đại tiệc buổi tối, Vĩnh Ninh công chúa là chủ hôn, đáng lẽ hiện giờ phải đi dự tiệc rồi, sao lại còn ở trong cung?
Vĩnh Ninh công chúa trên mặt lộ ra vẻ mất tự nhiên, nói: “À, ta chỉ muốn nói với ngươi vài câu thôi.” Nói xong, nàng đi đến đỡ tay Lí Vị Ương, tự nhiên kéo Lí Vị Ương ra ngoài: “Ta biết là còn nhiều cơ hội gặp ngươi, nhưng không chờ được đến tận tối. Ngươi biết đấy, sau tiệc tối nay ta phải đi Việt Tây rồi. Hơn nữa lần này đi, có lẽ cả đời đều không thể trở về cố hương.”
Trên mặt Lí Vị Ương vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng trong đó lại mang theo sự kỳ lạ, quan hệ của nàng và Vĩnh Ninh công chúa chỉ là sơ giao, kể từ khi nàng thành quận chúa thì thái độ của Vĩnh Ninh công chúa với nàng mới bắt đầu ôn hòa bình dị. Còn lúc trước, vị công chúa này từng giúp nàng thoát khỏi Tưởng Hoa ở ngay cửa cung, nhưng đó là do công chúa ghét Tưởng gia, cũng chẳng phải do muốn giúp nàng. So với Cửu công chúa thật tâm đối xử với mình thì Vĩnh Ninh công chúa lạnh nhạt hơn nhiều, nàng cũng chẳng tự kỷ đến mức nghĩ rằng trước khi gả đi Vĩnh Ninh công chúa có việc cần mình, không phải mình thì không được. Nhưng ngoài miệng nàng lại nói: “Công chúa vẫn có thể trở về thăm mà.”
Cách xa ngàn dặm về thăm quê? Vĩnh Ninh công chúa cười cười, nói: “Ngày xưa cũng có tiền lệ, nhưng nếu sức khỏe phụ hoàng kéo dài thiên thu muôn đời thì còn được…Giờ thân thể phụ hoàng cũng không tốt.” Nói tới đây, nàng dừng lại, cười nói: “Nói thật, tương lai nếu thái tử đăng cơ, tình anh em cũng không bền chắc như tình cha con, hắn sẽ không nhớ đến ta nữa.” Cho nên, bây giờ bản thân nàng chỉ có thể dựa vào Nguyên Dục thôi. Thân phận công chúa có thể đảm bảo địa vị vương phi của nàng, nhưng Nguyên Dục lại có thể cho nàng nửa đời sau sinh sống hạnh phúc.
“Nghe nói công chúa chọn lựa không ít cung nữ mỹ mạo, lần này cùng gả đến Việt Tây.” Lí Vị Ương nhẹ giọng nói.
Vĩnh Ninh công chúa ngẩn ra, trên mặt xẹt qua một tia khó chịu, chỉ là rất nhanh lại thoải mái, nói: “Chờ ngươi đến tuổi của ta sẽ hiểu vì sao ta làm như vậy.”
Lí Vị Ương cười cười, không đưa ra bình luận gì.
Vĩnh Ninh công chúa như đang cố che giấu điều gì, lại đi giải thích: “Mặc kệ sau này ngươi gả cho ai, ngươi cũng không thể trốn thoát khỏi vận mệnh đó đúng không? Ngươi luôn kiên cường như vậy, ta đã sớm muốn khuyên bảo ngươi rồi. Cho dù là phò mã trước kia, ta cũng chủ động nạp thiếp cho hắn, đây mới đúng chức trách của kẻ làm vợ.”
Vốn dĩ Vĩnh Ninh công chúa gả cho phò mã trước kia, hai người đang lúc tân hôn dĩ nhiên là nhu tình mật ý. Trong vòng nửa năm, tình cảm của phò mã dành cho nàng dần lãnh đạm đi, nguyên nhân vô cùng đơn giản, mấy tiểu đệ của hắn đều đã có con, nhưng bụng của công chúa cả nửa năm trời mà không có động tĩnh gì cả. Bởi vì nóng vội, công chúa và phò mã liên tiếp mời vô số thầy thuốc, lúc ấy mới phát hiện ra công chúa trời sinh thân thể gầy yếu, rất khó sinh con nối dòng. Chứng kiến phò mã buồn bực không vui, công chúa chủ động đưa cho hắn bốn tỳ nữ thị tẩm. Dựa theo pháp luật Đại Lịch, nam nhân bình thường có thể cưới vợ nạp thiếp, nhưng làm con rể hoàng đế thì không thể tùy tiện nạp thiếp, nhưng nếu là do công chúa đồng ý sắp xếp nữ nhân thị tẩm thì trình tự đơn giản hơn rất nhiều. Về sau, một tỳ nữ trong bốn người quả nhiên sinh ra một đôi nữ nhi, phò mã nhớ đến công chúa ân điển cho nên càng thêm ân ái với nàng. Tuy về sau phủ Ứng Quốc Công gặp nạn, hai nữ nhi này cũng không thoát khỏi số kiếp, chuyện này tất cả mọi người đều biết rõ. Đồng thời, ai cũng khen Vĩnh Ninh công chúa biết đại thế, ngay cả là hoàng thượng cao cao tại thượng cũng như vậy.
Cho nên hiện giờ Vĩnh Ninh công chúa tuyển chọn cung nữ mỹ mạo cùng đi hòa thân là có hai mục đích. Thứ nhất, đưa cho Nguyên Dục, lôi kéo sủng ái của phu quân, thứ hai là đưa cho các đại thần để giữ vững địa vị nơi Việt Tây. Xem ra đây là nguyên nhân căn bản khiến hoàng đế an tâm để nàng ta đi hòa thân. Vĩnh Ninh công chúa và Cửu công chúa tuổi cách khá xa nhau, sự từng trải cũng khác, Vĩnh Ninh công chúa có thể dễ dàng chấp nhận cuộc sống mới của mình, thậm chí cố gắng khiến nó thêm thuận buồm xuôi gió. Nếu đổi thành Cửu công chúa, hiện giờ chỉ sợ là đang khóc lóc không ngừng, lấy cái chết ra bức ép.
Mặc dù Lí Vị Ương đang cười nhưng Vĩnh Ninh công chúa lại cảm thấy nàng không cho là đúng, không khỏi nghiêm túc nói: “Nam nhân nào chẳng giống nhau, nếu ngươi đã gả cho người ta rồi thì thay vì bị buộc phải nạp thiếp cho hắn chi bằng mình tự chủ động, tự mình rộng lượng còn tốt hơn”
Lời này nếu nói với Lí Vị Ương trước khi trọng sinh có lẽ nàng sẽ coi là chuyện đương nhiên, nhưng mà bây giờ… Thật xin lỗi, nếu nam nhân cưới người mới, nàng coi như là đã phản bội mình. Kể cả bây giờ, cho nàng làm quả phụ còn hơn là trơ mắt nhìn bản thân bị phản bội. Cũng có nghĩa là, tương lai ai lấy Lí Vị Ương thì chắc chắn sẽ không được tự do tự tại như nam nhân bình thường. Đương nhiên, đấy là nếu có người như thế tồn tại, Lí Vị Ương càng thêm tươi cười dịu dàng: “Công chúa nói với ta nhiều như vậy nhưng lời cần nói hẳn là vẫn chưa nói đúng không?”
Vĩnh Ninh công chúa sửng sốt, trên mặt lập tức lóe lên chút kinh dị, nhanh tới mức không thể nhận ra, nàng dừng một chút mới mỉm cười nói: “Cũng không còn chuyện khác, chỉ là muốn cầu ngươi sau khi ta đi rồi thì chăm sóc Thái hậu nhiều hơn. Còn Cửu công chúa không hiểu chuyện nữa, hi vọng ngươi cũng chăm sóc nàng.”
Đây cũng không phải chuyện khó khăn gì, nữ nhân lấy chồng xa sẽ quan tâm đến sức khỏe người thân, mong họ hạnh phúc cũng không có gì là kỳ quái. Chỉ là Lí Vị Ương cảm thấy có chút không quen do từ trước Vĩnh Ninh công chúa luôn dùng thái độ từ trên cao nhìn xuống nàng, nhưng chưa từng giống hôm nay, bên trong thái độ của nàng ta còn có chút gì đó áy náy. Loại áy náy này không thể hiện rõ ràng, nhưng Lí Vị Ương vẫn phát hiện ra.
Vĩnh Ninh công chúa đã làm chuyện gì có lỗi với mình sao? Lí Vị Ương khẳng định, chưa hề có, chẳng những không có mà hôn sự này cũng là do mình lợi dụng nàng, dùng nàng để thoát thân. Đương nhiên, Lí Vị Ương sẽ không thấy áy náy, nàng không có loại cảm xúc này, hoàng gia bắt ta đi hòa thân, chả lẽ ta không thể tính kế các ngươi? Còn nữa, Lí Mẫn Đức vứt Nguyên Dục lên giường của Vĩnh Ninh công chúa xong xuôi mới kể cho nàng nghe. Một khi đã vậy, rốt cục Vĩnh Ninh công chúa áy náy cái gì?
Hay là, nàng ta thấy áy náy vì một việc nào đó sắp xảy ra — Lí Vị Ương là người thông minh vô cùng, nàng nhanh chóng nghĩ ra điều mấu chốt. Lại nghe thấy Vĩnh Ninh công chúa nói: “Kỳ thật, từ đáy lòng ta rất cảm kích ngươi. Bởi vì ngươi tặng nhân duyên này cho ta, tuy đây không phải là nhân duyên tốt đối với ngươi nhưng với ta mà nói, đây là cơ hội từ trước tới nay ta không hề dám nghĩ.”
Lí Vị Ương lẳng lặng nghe Vĩnh Ninh công chúa nói, nhận ra trong giọng điệu có chút lạ thường, nhưng trên mặt nàng vẫn tươi cười không đổi: “Công chúa cần gì cảm ơn ta, đây đều là ông trời an bài.” Vốn dĩ nàng cũng không muốn thúc đẩy nhân duyên này, ai ngờ, chính xác là nàng không ngờ Nguyên Dục lại có thể đồng ý.
Vĩnh Ninh công chúa cười nói: “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta mau đi dự tiệc.”
Lí Vị Ương liếc mắt nhìn nàng ta, nói: “Vị Ương dĩ nhiên tuân lệnh.” Bởi vì có loan giá của Vĩnh Ninh công chúa, Lí Vị Ương cũng không ngồi xe ngựa của nhà nữa, chín nữ tử làm bạn cạnh An Quốc công chúa đã khởi hành rồi, còn Lí Vị Ương ngồi trên loan giá của Vĩnh Ninh công chúa, cùng nhau xuất cung.
Từ khi xuất cung, Vĩnh Ninh công chúa vô cùng trầm mặc, ánh nắng bên ngoài sáng rỡ chiếu vào trong màn xe, chiếu lên gương mặt có phần trắng bệch của nàng. Lí Vị Ương nhìn thấy rõ, khẽ lắc đầu. Loan giá công chúa đi thẳng theo hướng đông, mau chóng đi qua cửa thành Đông, Lí Vị Ương rõ ràng đã nhận thấy điều gì đó không đúng nhưng nàng vẫn không nói lời nào, chỉ quan sát Vĩnh Ninh công chúa. Vĩnh Ninh công chúa bị nàng nhìn tới mức nóng mặt, không thể không cúi đầu.
Chờ loan giá công chúa đến một chỗ yên tĩnh, đột nhiên dừng lại, có một người vén rèm xe lên, nói cười vui vẻ: “An Bình quận chúa, không ngờ rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau nhanh chóng như vậy.”
Lí Vị Ương nhìn thân hình, dáng đi của kẻ đứng phía trước là đã nhận ra Yến Vương Nguyên Dục, chỉ là hắn cố ý dấu giếm, cởi bỏ bộ cẩm y ngọc quan, thay bằng quần áo bình dân, lại cố ý đeo mũ sa, cách ăn mặc y như thương nhân bình thường. Nguyên Dục xốc khăn che mặt trên mũ, lộ ra gương mặt xinh đẹp hơn cả hoa.
Lí Vị Ương thở dài một hơi, nói: “Yến Vương điện hạ, công phu lừa gạt nữ nhân của ngươi mà nhận đứng thứ hai thì thiên hạ này không có ai dám nhận đứng nhất.”
Nguyên Dục cười cười thân thiện, nhưng nụ cười ấy, ánh mắt ấy, gương mặt ấy không hề mang theo ý cười nào. Nam nhân như hắn, am hiểu nhất cách mê hoặc nữ nhân, nhất là các thiếu nữ đã cô đơn từ lâu rồi, các nữ nhân chờ hắn tới xoa dịu. Rốt cục Lí Vị Ương đã hiểu vì sao Vĩnh Ninh công chúa cảm thấy áy náy, bởi vì nàng ta đã thông đồng với nam nhân trước mắt này lừa mình tới đây. Hơn nữa còn cố ý phân phó Triệu Nguyệt mang theo xe ngựa về Lí phủ.
“Ta đã nghĩ còn phải tốn công tốn sức thế nào mới khiến ngươi mắc mưu, không ngờ ngươi lại dễ dàng tin tưởng Vĩnh Ninh như vậy.” Tin vào tình bạn giữa nữ nhân, chuyện ngu xuẩn như vậy mà ngươi cũng làm được, quả thật rất không giống Lí Vị Ương ngươi, ánh mắt Nguyên Dục hiện lên rõ ràng suy nghĩ ấy.Nữ nhân như Vĩnh Ninh công chúa, đã cô đơn quá lâu rồi, hắn chỉ cần tốn chút công phu là nàng ta đã cắn câu.
Lí Vị Ương cũng chưa quay đầu liếc mắt nhìn Vĩnh Ninh công chúa lần nào, chỉ thản nhiên nói: “Dù sao công chúa cũng là nữ nhân, là nữ nhân thì kiểu gì cũng có nhược điểm, bị ngươi lừa gạt cũng là điều có thể hiểu được.”
Ai ngờ Vĩnh Ninh công chúa lại phản bác: “Nguyên Dục không phải là người như thế, nếu không phải Lí Vị Ương ngươi tính kế hắn trước thì hắn cũng không tới cầu xin ta giúp đỡ!”
Lí Vị Ương xoay mạnh người lại, “Ta tính kế hắn?” Nàng lập tức nhìn về phía Nguyên Dục, “Ngươi nói với Vĩnh Ninh công chúa là ta tính kế ngươi?”
Nguyên Dục mỉm cười, nói: “Chẳng lẽ không đúng sao? Ta phụng lệnh mẫu hậu đến tìm hoàng đệ, ngươi biết rõ tung tích của hắn lại giả vờ như không biết gì. Cái này cũng thôi bỏ đi, nhưng ngươi lại còn dám hành hạ ta như thế. Nếu không báo thù này, Nguyên Dục ta sao có thể an tâm trở về Việt Tây?”
Vĩnh Ninh công chúa không đành lòng nói: “Lí Vị Ương, ngươi đừng trách ta, ta chỉ là…”
Ngươi chỉ là cam tâm tình nguyện bị Nguyên Dục lừa gạt, biết rõ hắn nói dối cũng vẫn lừa ta đến nơi này cho hắn trút giận? Có thể thấy được, gương mặt xinh đẹp của Nguyên Dục thật là có tác dụng lớn, ngay cả Vĩnh Ninh công chúa nghiêm cẩn như thế cũng bất chấp tất cả mà trợ giúp hắn. Lí Vị Ương cười lạnh một tiếng, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng như tuyết: “Như vậy, ngươi muốn trả thù ta thế nào? Cũng hành hạ ta một trận sao?”
Nguyên Dục lại không nhìn nàng, chỉ nhẹ giọng ho khan một tiếng, nói: “Vĩnh Ninh, ngươi đi về trước, ta cùng vị An Bình quận chúa này có món nợ cần chậm rãi tính toán.”
Lí Vị Ương bị buộc lên một chiếc xe ngựa, nhìn về Vĩnh Ninh công chúa phía sau: “Ngươi thật sự vì một tên nam nhân mà làm trái với lương tâm của mình?”
Vĩnh Ninh sửng sốt, nhìn Lí Vị Ương, lại nhìn thoáng qua gương mặt như hoa như ngọc của Nguyên Dục, cuối cùng cắn chặt răng, nói: “Ngươi đừng trách ta! Con người đều ích kỷ, ta chỉ có thể chọn giúp đỡ phu quân của chính mình!”
Phu quân? Còn chưa gả đi đã nói như vậy, có thể thấy trong thời gian ngắn Nguyên Dục đã lấy lòng được Vĩnh Ninh công chúa, khiến nàng ta khăng khăng một mực theo hắn. Lí Vị Ương không nhiều lời thêm nữa, cười lạnh một tiếng, Vĩnh Ninh, ta đã cho ngươi cơ hội, suốt dọc đường đi ngươi đều có thể đổi ý. Nhưng ngươi không hề thay đổi, ngươi tình nguyện giúp đỡ một nam nhân như vậy, biết rõ hắn không tốt đẹp gì, biết rõ ta rơi vào tay hắn sẽ có kết cục rất thê thảm vậy mà ngươi vẫn đưa ta tới. Như vậy, sự giúp đỡ ngươi từng đối với ta từ bây giờ coi như xóa bỏ.
Vĩnh Ninh công chúa cuối cùng lệnh cho xa phu quay đầu xe ngựa lại, chạy về hướng trong thành. Nàng còn phải đi dự tiệc, hơn nữa còn phải tỏ ra như không có việc gì.
Nguyên Dục nở nụ cười, trong đó bao hàm ác ý: “Lí Vị Ương, cuối cùng ngươi vẫn rơi vào tay ta.”
Lí Vị Ương nhìn hắn, ánh mắt chăm chú, sắc bén, quả quyết. Không, trong ánh mắt ấy cảm xúc nhiều nhất là đùa cợt. Nguyên Dục tức giận trong lòng, gần như muốn tát Lí Vị Ương. Nhưng không hiểu sao, chống lại ánh mắt kia lại có chút sợ hãi, hắn tức giận nói: “Đưa nàng ta vào trong!”
Nguyên Dục đã sớm chuẩn bị một chiếc xe ngựa có mui che rất tầm thường, sau đó đi được nửa canh giờ, rồi lại lặng lẽ sai người đổi xe ngựa thành đi thuyền nhỏ. Thuyền nhỏ men theo chỗ hẻo lánh mà đi. Được một lúc lại bỏ thuyền đi xe, lúc đường núi lúc đường thủy, khiến người khác không thể bám đuôi.
Lí Vị Ương nhìn qua bức màn che ra phía ngoài, không khỏi cười lạnh: “Lần này Yên Vương có vẻ đã tính toán kỹ càng không chút sơ hở nhỉ? Không biết ngươi định đưa ta đến đâu?”
Yến Vương cười to, nói: “Ngươi đừng vội, tới nơi ngươi sẽ biết.”
Lí Vị Ương thấy xe ngựa càng đi càng hướng tới nơi âm u yên tĩnh, có lẽ là nơi nàng không hề biết đến. Nhưng nàng cũng không hề bối rối, chỉ cười nhạt, dường như không để trong lòng.
Yến Vương nghĩ nàng đang cố ý tỏ ra bình tĩnh, cười lạnh một tiếng: “Bên ngoài là sáu ám vệ của ta bảo hộ xe, dù thế nào ngươi cũng không thể thoát được. Mà ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhất định Lí Mẫn Đức không thể tìm tới được. Lí Mẫn Đức càng thương yêu ngươi, ta càng muốn ngươi sống thê thảm, như vậy mới có thể tiêu tan mối hận trong lòng ta! Ngươi cũng đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt, ta chỉ đòi lại công đạo cho chính mình mà thôi!”
Lí Vị Ương bật cười, công đạo! Hắn đòi công đạo cho mình? Vậy công đạo của nàng thì ai đòi? Lòng người toàn là ngươi lừa ta gạt, chỉ có ai tâm cứng như đá mới có thể bất bại. Chính bởi vì có những kẻ như ngươi luôn tìm cách đè ép nên hắn mới có thể không cha, không mẹ, không nơi chốn, không tình yêu, không có gì cả, chỉ có duy nhất một lòng tâm ngoan thủ lạt.
Lí Vị Ương chậm rãi nói: “Ngươi không cần giải thích với ta, ta cũng không muốn nghe. Mỗi người đều có đạo lý riêng của mình, đều có nỗi niềm đau thương khác nhau. Vì thế ngươi có thể thành công là ngươi thắng còn nếu ngươi thất bại thì cũng không nên oán hận gì mới đúng chứ!”
Những lời này của nàng có ý gì? Nguyên Dục nhất thời không hiểu ra, không khỏi nhíu mày.
Cuối cùng cũng đến nơi bí mật, từ rất xa đã thấy một lùm hoa hải đường đang nở rực rỡ, Nguyên Dục ra lệnh cho dừng xe ngựa, lập tức nhảy xuống dưới. Lí Vị Ương cũng không cần hắn mời, tự mình xuống xe ngựa. Nàng thấy một tấm biển đặt trước cửa miếu, trên đó viết ba chữ vàng Quan Âm Am, cửa đồng đóng chặt, không tiếng động. Nàng đưa mắt nhìn bốn phía, xung quanh có vài thôn trang, lại hiếm thấy có người qua lại. Tất cả đều bình thường, không nhìn ra chỗ nào khác lạ.
Nguyên Dục mỉm cười, ra lệnh cho ám vệ đi gõ cửa, sau đó có một ni cô đi ra, tuổi không lớn, chỉ tầm mười bốn mười lăm tuổi nhưng lại vô cùng xinh đẹp, nàng đánh giá Nguyên Dục rồi cười hỏi: “Công tử tìm ai?”
Không gọi thí chủ mà lại là công tử? Lí Vị Ương cười lạnh một tiếng, nữ ni này thật sự kỳ quái.
Nguyên Dục nói: “Liên tọa thông u xử, hoàn tu nhiễu hồi lan. Quả nhiên là nơi tốt, ta tìm sư thái của ngươi.”
Nữ ni vốn đang cảnh giác, thấy hắn nói hai câu này thì mở một nửa cửa, cười nói: “Xin công tử đợi một lát, ta đi gọi nàng ra.”
Không lâu sau, từ trong Quan Âm Am có một ni cô tuổi khá lớn đi ra, Lí Vị Ương nhìn nàng mặc một thân áo tu nhưng mặt mày lại diễm lệ, hơn nữa phần eo được chiết bó vào, rõ ràng là áo này đã sửa chữa rồi. Lí Vị Ương lại nhìn chân nàng, thoáng qua tà áo là đôi giày thêu màu đỏ, so với chiếc áo tu bụi bẩn thì trông vô cùng diêm dúa, cũng không hợp nhau.
Trong lòng Lí Vị Ương nghiền ngẫm. Ni cô kia cười nói: “Đợi đã lâu rồi.” Nói xong liếc mắt nhìn Lí Vị Ương, nhìn mặt mày thanh tú, trên môi tô lớp son mỏng càng thêm vẻ long lanh, ánh mắt sáng trong. Nàng ta không khỏi gật đầu, tươi cười diễm lệ: “Vị này là tín đồ mới chăng, mời vào. Thật là một tiểu mỹ nhân.”
Lí Vị Ương chưa từng nghe tới ở ngoại ô lại có am ni cô như này, nhưng nhìn nét mặt Nguyên Dục dường như đã từng tới đây, lại có vẻ thân quen với ni cô này. Nguyên Dục gật đầu, theo nữ ni cô đi vào, Lí Vị Ương đứng yên tại cửa, chợt có một thanh trường kiếm đặt sát eo nàng. Lần này, Nguyên Dục sẽ hành động thật, nếu nàng không vào theo sẽ lấy mạng nàng. Lí Vị Ương mỉm cười, cũng không nói gì, bước vào.
Vào trong am, chỗ đầu tiên đi tới là Phật điện, ngay chính diện thờ Phật. Trước mặt hương khói nghi ngút, không nhiễm chút bụi bẩn. Lí Vị Ương nhìn thoáng qua, có mấy người đang tụng kinh lễ Phật, không ngẩng đầu lên, bộ dáng vô cùng thành kính. Đi vào cửa bên trái là đại sảnh, thấy mấy cái bàn cổ xưa vô cùng đơn sơ. Nhưng nữ ni cô vẫn tiếp tục dẫn vào sâu phía trong. Nguyên Dục cũng không thèm để ý Lí Vị Ương, hắn biết những ám vệ sẽ áp giải Lí Vị Ương đi theo.
Đi hết đại sảnh thì tới nội viện. Lí Vị Ương nhìn thấy một nữ ni trẻ tuổi mặc chiếc áo cà sa bằng lụa mỏng, hương thơm từ đâu tỏa ra, xông lên mũi, nàng ta đang tươi cười đón khách. Lại rẽ qua một bên, đi vào một gian phòng nhỏ thanh tịnh u nhã, không nhiễm hạt bụi. Trong phòng đầy đủ bàn, cầm, giường, sạp mỹ nhân, đều được trạm trổ tinh tế yểu điệu từ loại gỗ tử đàn, vô cùng quý báu. Nữ ni dừng lại, cười nói: “Đã tới nơi.” Nàng còn chưa nói xong, Lí Vị Ương đã thấy Nguyên Dục không chút kiêng dè đưa tay xoa ngực nữ ni đó. Nữ ni cười, dùng ngón tay khua lên mặt hắn, xấu hổ nói: “Công tử lạnh sao? Đặt tay trong lòng ta sẽ ấm lên ngay!”
Đến nước này rồi mà Lí Vị Ương nàng còn không biết đây là chỗ nào thì cũng quá uổng phí trí thông minh.
Muốn đi tìm mỹ nhân Đại Lịch thì có bốn chốn, một là thanh lâu trong thành. Bình thường thì chúng sẽ nằm ở trong một ngõ nhỏ bên cạnh đường lớn, đi vào ngõ rồi quẹo vài lượt một lúc thì mới thấy thanh lâu hiện ra trước mặt, tòa lâu cao rộng, cửa lớn sơn hồng, ngoài cửa dương liễu lả lướt, thanh âm uyển chuyển. Nữ tử thanh lâu đứng hai bên, bên trong là các khu đình viện tách biệt. Sảnh lớn trang trí hoa hoét, cây cảnh các loại. Bên trong lại bày biện càng thêm tinh xảo, cầm kỳ thi họa, giấy bút, cái gì cũng có, thậm chí còn có bản chữ của những người viết nổi danh,… Những khách nhân tới đây, đầu tiên là thưởng thức trà xanh thơm mát rồi tới rượu ngon tinh khiết, thức ăn nhẹ, đồng thời nghe các cô nương xinh đẹp biểu diễn, ca hát, nồng nhiệt đãi khách. Chẳng qua những nơi này đều tiếp đón các vị quan lại quyền quý, các thương nhân nho nhã hay các võ tướng, các danh gia thi họa tài tình hơn người, vô cùng phong nhã, tuyệt đối không làm người ta liên tưởng đến thanh lâu.
Loại thứ hai là Câu Lan viện, trải rộng khắp các phố lớn, ngõ nhỏ. Đặc biệt phục vụ các khách nhân bình thường, các cô nương cũng kém hơn nhiều so với thanh lâu nhất đẳng, khách nhân tới thì trực tiếp đi tìm cô nương vừa ý chứ cũng không có màn ca hát, tâm sự gì.
Loại thứ ba là kỹ quán hạ đẳng, tiếp đãi những người buôn bán nhỏ, một băng ghế dài là tiếp đãi được vô số khách nhân, thật sự là vô cùng dơ bẩn.
Nếu cả ba dạng này đều không thích thì còn có nơi thú vị hơn, đó chính là ni am. Vừa có thể tiếp đón khách nhân, chay mặn đủ loại, khách nhân lại có thể coi ni là kỹ, tận tình phong lưu. Khác biệt duy nhất là các tần lâu sở quán bình thường chỉ cần ngươi có tiền thì có thể đi vào, thích tìm ai thì tìm, nhưng ở ni am thì nhất định phải là do kẻ quyền quý giới thiệu, có quen biết tốt thì mới được đi vào.
Ni cô là đệ tử cửa Phật, đáng ra phải ngăn cách trần duyên, coi thế gian mọi vật là hư vô, nhưng không phải tất cả đều như thế. Có vài ni cô thấy các quả phụ phú quý phong lưu, hoặc là các cơ thiếp thì đi lại làm quen. Nếu là quả phụ thì khuyên các nàng quy y, siêu độ cho phu quân đã mất. Còn nếu là cơ thiếp mỹ mạo bị thất sủng thì khuyên các nàng ở lại Phật đường, dừng chân qua ngày tháng. Thực tế, có những kẻ chuyên hoạt động bí mật, làm cầu nối dẫn dắt các hoạt động này. Đương nhiên, nơi đây là am ni cô, có một số tiểu cô nương bị đưa vào từ nhỏ, bên ngoài là thu nhận làm đồ đệ, dạy các nàng tụng kinh lễ Phật, giúp các nhà giàu có cúng bái lễ lạt, nhưng thực ra là ngầm huấn luyện các nàng cách đưa đẩy, quyến rũ nhận sủng, để chờ khi trưởng thành sẽ cho tiếp đãi khách nhân.
Tiền triều, những nơi như vậy có rất nhiều, nhưng đến triều đại ngày nay vì không chịu nổi chốn Phật môn lại lây dính thứ dơ bẩn như thế nên đã có thánh chỉ càn quét sạch sẽ. Lí Vị Ương còn nghĩ rằng những nơi thế này đã tuyệt tích ở kinh đô, không ngờ rằng lại thật sự vẫn còn.
Nàng cười lạnh một tiếng, nói: “Thì ra ngươi bắt ta tới nơi bẩn thỉu này, chẳng trách đi thuyền rồi lại đổi xe, hoàn toàn là vì tránh tai mắt của người ta.”
Nguyên Dục quay đầu lại, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên trào phúng ác ý: “Vốn dĩ ta còn định vứt ngươi tới kỹ quán hạ đẳng, một cái lều rơm, một cái giường cũ, thậm chí không dùng giường mà chỉ là một tấm nệm bẩn, bắt ngươi một ngày phục vụ hơn chục khách nhân, cho ngươi biết kết quả của việc đắc tội với ta! Nhưng những nơi đó rất dễ bị bại lộ hành tung, hơi không cẩn thận là Lí Mẫn Đức hoặc Thất hoàng tử sẽ tra ra được, ta lại không hay ho. Nên quyết định mang ngươi tới đây giao cho Hồng cô. Hồng cô, ngươi hãy tiếp đón nàng cho tốt!”
Nữ ni kia cười xấu xa, đánh giá Lí Vị Ương, nói: “Nếu công tử đã có lời, dĩ nhiên ta sẽ nghe theo! Chỉ là không biết ngài muốn nàng ta đón tiếp loại khách nhân nào?”
Nguyên Dục cười lạnh một tiếng, nói: “Khách nhân đầu tiên dĩ nhiên là ta. Còn sau đó, chọn khách hàng bẩn thỉu, hạ đẳng nhất đi! Tốt nhất là què cụt, mù lòa, chốc đầu các loại! Được rồi, ăn mày cũng được!”
Hồng cô bật cười, nói: “Công tử thật là làm khó ta, nơi này đều là quan lại quyền quý, nào có khách nhân như ngài muốn! Huống hồ nàng…”
Lí Vị Ương cười lạnh, nhìn ni cô mỹ mạo trước mắt, lắc đầu nói: “Ngươi thật đúng là lớn mật, dám bắt ta tới bán thân! Ngươi có biết ta là ai không?”
Hồng cô cười nói: “Ai cần biết ngươi là ai! Chỉ cần bước vào chỗ này của ta thì là tiểu ni cô. Nơi này toàn đón khách quen, chưa từng có người ngoài, ngay cả người biết ngươi tới đây, ta nói ngươi là nha đầu bị bệnh phong, dung mạo giống mà thôi. Có ta đảm bảo, ai còn quan tâm ngươi là ai? Hơn nữa, địa vị càng cao thì kẻ phong lưu với ngươi càng thêm hứng thú, còn ai muốn kể ra ngoài? Chẳng phải là làm hại chính mình chắc? Huống hồ…” Nàng dừng đôi mắt đưa tình về phía Nguyên Dục, nói: “Huống hồ ta cũng không ngốc, sao có thể để ngươi gặp được người nhận ra mình được?”
“Bản thân ta không muốn thì dù là ai cũng không ép buộc được ta.” Ánh mắt Lí Vị Ương lạnh lẽo dừng trên người Hồng cô.
Hồng cô bị ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm bỗng thấy hơi sợ hãi, rồi lại cười thầm mình đã từng trải thế rồi mà sao phải sợ, nàng mỉm cười nói: “Có lẽ tiểu thư không biết, đối với nữ ni cô cự tuyệt đón tiếp khách nhân, nhẹ thì chúng ta trói lại đánh, cởi xiêm y sau đó dùng thanh sắt nóng đốt thịt, nặng thì trói tay trói chân, thả mèo vào trong rồi bó chặt ống quần. Sau đó đánh mèo thật mạnh, vì bị đau mà mèo sẽ quơ quào trong quần, cào vào da thịt khiến huyết nhục mơ hồ, đau đớn vô cùng. Chà chà, cho nên dù cô nương nào có cứng rắn đến mấy, rơi vào tay ta cũng phải chịu nghe lời thôi. Xem ngươi kìa, da thịt mịn màng, sợ rằng sẽ không chịu nổi tra tấn đâu!”
Lí Vị Ương nghe xong, chỉ khẽ cười, bờ môi cong lên càng thêm trào phúng, Hồng cô nhìn thấy, không khỏi cảm thấy vô cùng quỷ dị.
Nguyên Dục ngồi một bên, Hồng cô liền vỗ vỗ tay, lập tức một nữ ni thanh xuân đi đến, trên tay là đồ ăn tinh xảo và rượu ngon, đặt lên bàn. Một lát sau lại tới đem mứt hoa quả, hạt dưa, đồ lót dạ đặt hết lên trên bàn. Nữ ni trẻ tuổi thấy Nguyên Dục thì dùng dằng không chịu đi, bị Hồng cô quát ra mới chạy đi, sau đó Hồng cô xoay người ngồi trên đùi Nguyên Dục, bộ dáng rất thân thiết.
Nguyên Dục ngênh ngang nhìn Lí Vị Ương đang đứng thẳng người: “Ngồi đi.”
Lí Vị Ương trên mặt mỉm cười, không chút sợ hãi ngồi xuống đối diện hắn.
Hồng cô kỳ lạ nói: “Tiểu cô nương này thật kỳ lạ. Những năm gần đây ta cũng đã nhận vào không ít tiểu thư nhà quyền quý nhưng không ai bình tĩnh được như nàng, cứ như là đến thắp hương thông thường thôi vậy!”
Lí Vị Ương đáp, thanh âm trầm ổn, chậm rãi: “Không phải ta đến thắp hương sao?”
Nguyên Dục cười ha ha, ôm chặt Hồng cô hôn một cái, trêu đùa bừa bãi: “Ngươi biết cái gì? Nàng ta giỏi giả vờ nhất! Chúng ta uống rượu thôi, ba người chúng ta phải cùng chơi đùa vui vẻ mới được!” Hồng cô vừa nghe, ánh mắt không tự giác nhìn vào trong giường, Lí Vị Ương liếc mắt nhìn là thấy ga giường màu trắng, màn che đỏ thẫm, trên giường có hai cái áo ngủ bằng gấm, thoạt nhìn vô cùng phong lưu.
Nguyên Dục thấy Lí Vị Ương bình tĩnh như vậy, trong lòng bừng bừng lửa giận. Nha đầu Lí Vị Ương chết tiệt, dám tính kế hắn cưới bà già Vĩnh Ninh kia! Nhìn cái bộ mặt già nua ấy cũng muốn nôn mửa! Để hắn trở về Việt Tây nhục nhã như thế, hắn không cam lòng! Hắn tìm mọi cách lung lạc Vĩnh Ninh, giờ không khỏi nghi ngờ, có lẽ không phải do thủ đoạn của mình không được mà là do Lí Vị Ương không phải nữ nhân! Theo bản năng hắn chuyển mắt qua ngực Lí Vị Ương, hắn đẩy Hồng cô ra, ngoắc tay gọi Lí Vị Ương: “Lại đây!”
Lí Vị Ương nở nụ cười, ngồi yên không chuyển động. Nguyên Dục cười lạnh một tiếng, nàng nghĩ hắn sẽ không thèm phòng bị như trước kia sao? Hắn sẽ không để nàng có cơ hội nói điều gì, hắn đứng dậy đi đến gần Lí Vị Ương. Kỳ thật, lúc ở bên trong xe ngựa hắn có thể xử lý nàng, nhưng hắn xuất thân cao quý, so với những kẻ thấy sắc nổi lòng tham thì khác xa nhau, ít nhất hắn muốn nữ nhân phải cam tâm tình nguyện dâng hiến. Ai ngờ gặp phải Lí Vị Ương, hắn muốn thi triển đủ loại thủ đoạn, khiến nàng rơi vào bẫy rồi sau đó mình sẽ hưởng thụ hương vị tù binh.
Nói cho cùng, hắn và Thác Bạt Chân cũng giống nhau, từ trong thâm tâm vẫn có ngạo khí của hoàng gia. Lí Vị Ương nhìn ra điểm này nên mới không sợ hắn làm xằng bậy trên xe ngựa. Nhưng hiện tại, hắn sẽ hành động rồi! Nụ cười trên mặt Lí Vị Ương lại càng thêm sâu, nàng chủ động rót một chén trà cho mình, ngay khi Nguyên Dục chuẩn bị chạm vào tay áo thì nàng chậm rãi nói: “Đây là cứ điểm của Bùi hậu ở Đại Lịch.”
Thanh âm kia như đến từ nơi nào xa xôi, Nguyên Dục trong nháy mắt co rút, tay hắn như ngừng lại giữa không trung, thanh âm trầm xuống: “Ngươi nói cái gì?”
Lí Vị Ương mỉm cười, đôi mắt sâu hun hút mang theo một tia thương hại: “Nơi này là cứ điểm quan trọng của Bùi hậu Việt Tây ở Đại Lịch.”
Trong nháy mắt, sắc mặt Nguyên Dục thay đổi, trên mặt hắn vô cùng tái nhợt, tựa hồ lộ ra màu xanh, tại sao nàng lại biết được! Hắn đã che giấu rất kỹ! Hắn đã tính toán tỉ mỉ, cực kỳ hao công tốn sức đó, không nhịn được lửa giận phừng phừng, hắn tức giận nói: “Rốt cục ngươi biết những gì?”
Lí Vị Ương quơ chén trà trong tay, nói: “Lúc trước Mẫn Đức tốn không ít công sức cũng không tìm được cơ sở ngầm của Bùi hậu ở Đại Lịch, ngược lại còn bị lộ không ít tin tức ra ngoài. Nên ta nghĩ, nơi này sẽ là cái gì? Tần lâu sở quán, kỳ thật chúng ta đều đã điều tra, đó là nơi truyền tin tức tốt nhất, đáng tiếc là điều tra nửa năm rồi mà vẫn không tìm được gì. Đúng vậy, dù ta thông minh nhưng cũng không nghĩ ra các ngươi lại bỏ qua tần lâu sở quán náo nhiệt mà chọn chỗ như thế này!”
Việt Tây cần có tình báo từ Đại Lịch, đầu tiên là phải kết thân được với quan lại quyền quý Đại Lịch, không thì ít nhất cũng phải quen biết gần. Nhưng Đại Lịch quy củ sâm nghiêm, lễ nghi nặng nề, người lạ rất khó thân cận, nhưng tần lâu sở quán thì không giống như vậy. Dù bên ngoài có thân phận địa vị gì thì đến đó cũng chỉ là khách nhân tới mua. Hơn nữa, những nữ nhân phong trần được huấn luyện tỉ mỉ, bản lĩnh sát ngôn quan sắc rất cao siêu, dĩ nhiên là ứng đối được với mọi loại tình huống xảy ra, khiến cả khách và chủ đều vui vẻ. Cho nên rất nhiều tin tức cần điều tra, cần truyền đạt hoặc nhờ giúp đỡ, đến các tần lâu sở quán là sẽ xong ngay. Nên ngày từ đầu lúc Lí Vị Ương thấy Mẫn Đức gặp chuyện đã bí mật tìm kiếm cơ sở ngầm của những kẻ đó, ý định nhổ tận gốc thế lực của Việt Tây ở kinh đô Đại Lịch. Nơi bị điều tra đầu tiên là các thanh lâu lớn nhỏ, nhưng lại không hề có thu hoạch gì. Mà hôm nay, nàng mới biết thì ra trong am ni cô này lại cấu giấu bí mật như thế.
Bùi hậu này, thật thú vị!
Nguyên Dục nhìn nàng cầm chén trà phe phẩy trước mặt mình, từ đáy lòng loạn cào cào như lốm đốm mỡ nổi trên bề mặt nước lạnh.
Hồng cô lại kinh ngạc, thu lại vẻ tùy tiện trên mặt, nói: “Tại sao ngươi biết?”
Lí Vị Ương nhìn hết biểu cảm của hai người qua bóng nước trong chén trà, mỉm cười,lại châm thêm chút trà, làm tư thế mời uống rồi mới nói: “Nơi này bí ẩn như thế, ngươi lại nói không đón khách lạ. Lúc trước đi vào là dùng ám hiệu của Yến Vương, chứng tỏ không phải lần đầu hắn đến, hắn là khách quen. Nhưng, hắn mới tới kinh đô nửa tháng, mà kể cả đã tới lâu cũng sẽ không quen thân với am chủ đến vậy.Có thể suy luận ra, hai người đã biết nhau từ trước, hơn nữa đã sớm cấu kết. Các ngươi tỏ vẻ phong lưu trước mặt ta cũng chỉ vì che giấu thân phận của mình. À, không, kỳ thật cũng không đúng. Thân phận của ngươi đúng là nữ ni, cũng có cả bán hoa. Nhưng quan trọng nhất vẫn là tin tức tình báo, truyền tin đi các nơi.”
Hồng cô trừng mắt nhìn nàng, cười lạnh một tiếng: “An Bình quận chúa quả nhiên là người thông minh. Không sai, nơi này là am ni cô, chính xác là chỉ chiêu đãi người quyền quý bậc nhất, đều là tướng quân, quan lại,… Còn những phú thương, nhà giàu ăn chơi muốn vào cũng có thể, chỉ cần người giới thiệu. Đương nhiên, những kẻ được giới thiệu đến đây chúng ta cũng không tùy tiện tiếp đãi. Khảo sát vài tháng, rồi mời ăn đồ ăn thực trai. Cái gọi là thực trai, cũng chỉ là bước đầu. Sau hai ba lần thực trai sẽ nói tới chủ đề chính. Vài ba tháng sau, những kẻ quyền quý đó dần dần nhận ra, lúc ấy các ni cô mỹ mạo sẽ ra tay câu hồn đoạt phách. Dù hắn thông minh đến đâu cũng khó thoát khỏi thiên la địa võng của các mỹ nhân.”
Lí Vị Ương thản nhiên nhìn chằm chằm Hồng cô, nói: “Sau đó, ngươi tiếp tục lợi dụng mỹ nhân trong tay, tìm hiểu tin tức của họ,truyền về Việt Tây. Không, vẫn còn nữa.” Nàng nhìn sắc mặt Nguyên Dục càng thêm khó coi, nói: “Các ngươi còn thu mua các quan lại làm việc cho các ngươi, chuyện kết minh với Đại Lịch, chuyện bày kế để ta đi hòa thân, thậm chí…”
“Câm mồm!” Nguyên Dục tức giận, “Ngươi còn nói thêm một câu, cẩn thận ta cắt lưỡi ngươi!” Hắn không thể ngờ Lí Vị Ương lại tìm ra chân tướng mọi việc, còn đoán ra chỗ quan trọng nhất!
Lí Vị Ương nở nụ cười, nàng chậm rãi nói: “Ta không biết có bao nhiêu quan lại Đại Lịch bị các ngươi thu mua, cũng không biết Bùi hậu định làm cái gì? Nhưng khinh địch đến mức để ta tìm ra như vậy là còn phải cảm ơn Yến Vương điện hạ giúp đỡ. Chỉ là, danh sách những quan lại này nếu bị người khác biết, tư thông giao dịch với Việt Tây chính là tội xét nhà, diệt tộc. Ngươi nói xem, nếu ta có danh sách này, bọn họ có thể cam tâm tình nguyện làm việc cho ta không?” Kỳ thật lúc Nguyên Dục đưa nàng tới nơi này, nàng đã khẳng định phần nào. Nguyên Dục không sợ khách nhân tới đây tiết lộ thân phận của nàng, nhưng kẻ nào mới không nói ra ngoài đây, trừ phi là kẻ đã lên thuyền giặc.
Thanh âm Nguyên Dục hơi run run: “Chính ngươi cũng là tù nhân, còn mộng tưởng hão huyền cái gì!” Mà lúc hắn nói thế, hắn còn có cảm giác không tốt, hắn không ngừng nói: “A Đức! A Tinh!” Gọi tên hai gã ám vệ trong sáu gã đó.
Nhưng trả lời hắn lại là một mảnh tĩnh lặng chết chóc, bên ngoài còn không nghe thấy tiếng gió! Lần trước, tình huống lần trước cũng như vậy! Sắc mặt Nguyên Dục trắng bệch!
Hồng cô đang mỉm cười cũng thay đổi lớn, nàng chậm rãi đứng lên, có chút thấp thỏm nhìn xung quanh.
Lí Vị Ương đột nhiên nở nụ cười, ném cái chén trong tay xuống đất, cất cao giọng: “Nghe tiếng chén làm dấu hiệu, còn không xuất hiện đi!”

Advertisements

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: